Bà cụ Diêu là người đã nói là làm, chẳng bao lâu đã thu thấp được tin tức trở về.
Liễu Thải Hà không ngờ bà cụ lại để tâm đến chuyện nhà mình như thế, cảm kích đến mức không biết nói gì cho phải.
Bà cụ Diêu cười: “Ơn ngãi cái gì? Nhờ cha cháu năm đó làm chuyện anh hùng, cho dù thím có chạy đến gãy chân cũng đáng.”
Liễu Thải Hà không ngờ lại là vì nguyên do này, nghe bà cụ nhắc đến cha mình, chóp mũi bà bỗng cay cay. Bà ngẩng đầu chớp mắt, cố nặn ra nụ cười: Đó cũng là vì thím phúc hậu.”
Nói qua nói lại vài câu khách sáo, bà cụ Diêu liền bắt đầu giới thiệu.
“Trước mắt thím có ba người để nhà cháu chọn.”
Liễu Thải Hà lập tức ngồi thẳng lưng, nghiêm túc lắng nghe.
“Người thứ nhất họ Lưu, tên Lưu Sảng, ở trấn Thủy Đông kế bên. Cậu chàng này là đầu bếp, năm trước đã ra nghề rồi, hiện tại đang dựng một sạp mì nhỏ trên trấn. Trong nhà cậu ta có ba anh em, sau này chuyện phụng dưỡng cha mẹ cũng có người san sẻ. Đây là người chăm chỉ lương thiện, có chí tiến thủ.”
“Được được, người này không tệ.”
“Người thứ hai họ Triệu, tên là Triệu Kiến Quốc, thuộc nhóm công nhân đầu tiên của huyện ta đấy. Hiện đang làm ở nhà máy bóng đèn, còn là tổ trưởng nữa chứ. Ta nghe ngóng được là lương bổng cũng khá lắm, gả cho hắn sẽ không phải chịu khổ.”
“Ui chao, người này cũng tốt, rất tốt.”
“Người thứ ba họ Khang, tên là Khang Bình, đang là thầy giáo tiểu học trong huyện. Người này dáng vẻ nho nhã, chưa từng thấy gây gổ với ai bao giờ.”
“Người làm văn hóa, có tiếng nói chung với Diễm Diễm.”
Nói sơ lược điều kiện xong, Bà cụ Diêu lại nói tiếp: “Nhưng ba người này cũng không phải hoàn mỹ vô khuyết.”
“Lưu Sảng thì không tồi, nhưng lại có một bà mẹ khó chiều. Triệu Kiến Quốc thì kén chọn, người đẹp nhân bình thường cũng không lọt được vào mắt hắn. Còn Khang Bình tuy không tệ, nhưng cha mẹ mất sớm, không có anh chị em giúp đỡ, sau này hai vợ chồng phải tự lực cánh sinh hết cả.”
Nghe xong những khuyết điểm này, Liễu Thải Hà lại thấy rối bời.
“Thím à, ngoài ba người này ra thì không còn ai khác sao?”
“Nếu không gấp thì thím có thể từ từ tìm tiếp. Nhưng cháu cũng biết đấy, năm nay mất mùa, đàn ông điều kiện tốt đều bị tranh giành hết ráo.”
“Theo thím thì chi bằng cứ gặp mặt trước đã, còn thím thì vẫn sẽ tiếp tục tìm cho cháu. Thành đôi hay không cũng không quan trọng, gặp một lần cũng có mất miếng thịt nào đâu.”
Liễu Thải Hà nghe nói vậy thì cũng thấy có lý, lập tức gật đầu.
Bà cụ Diêu cười nói: “Được, cháu đồng ý là tốt rồi. Nhưng cháu tính sắp xếp ba người này xem mắt với hai chị em thế nào đây?”
Hai chị em cứ đùn đẩy nhau, khiến Liễu Thải Hà phát cáu. Vốn dĩ bà là người tính tình nóng nảy, thế là liền vung cái gáo múc nước đập xuống đất nghe “bang bang”, làm Tô Nghiêu sợ đến mức vội vàng chạy ra ngoài tránh nạn.
“Mẹ, con thích quân nhân.” Bị ép đến cùng, Tô Miểu dứt khoát thổ lộ tâm tư.
“Muốn lấy bộ đội? Sao trước giờ không thấy con nhắc đến?”
Tô Miểu không đáp. Đừng nhìn vẻ ngoài dịu dàng này mà lầm, tính cách của Tô Miểu cũng bướng bỉnh lắm, một khi đã không muốn nói thì đừng hòng có ai cạy được nửa lời.
“Còn con thì sao hả?” Liễu Thải Hà cầm cái gáo hồ lô mà chỉ vào Tô Diễm, nghiêm giọng hỏi cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)