Bữa tối, bà Từ lại gọi Dương Phàm sang ăn cơm cùng.
Ăn xong, ông Lý đi rửa bát, Dương Phàm giúp quét nhà. Bà Từ ngồi nghỉ trên sô pha, hỏi cô:
"Dương Phàm, cháu tìm được công việc gì trên phố thế?"
Dương Phàm đáp:
"Bày sạp xem bói ạ."
Bà Từ:
"Cái gì cơ?"
Dương Phàm nói lại lần nữa:
"Bày sạp xem bói ạ, cháu học được chút bản lĩnh gieo quẻ vẽ bùa, có thể kiếm ra tiền."
Bà Từ mất một lúc mới phản ứng kịp, hiểu ra cô đang nói gì.
Lần trước bà cứ tưởng chuyện bày sạp xem bói cô nói chỉ là nói đùa, không ngờ là thật.
"Dương Phàm, cháu đừng làm mấy chuyện lừa gạt người ta nhé."
Bà Từ lo lắng nhíu mày:
"Bây giờ làm cái này dễ bị bắt lắm đấy."
"Hay là cháu đổi việc đi, bà bảo bác Văn Lâm tìm cho cháu một công việc đàng hoàng trên thị trấn."
Dương Phàm lau xong bàn, kéo chiếc ghế đẩu bên cạnh tới ngồi xuống cạnh bà Từ:
"Bà yên tâm đi, cháu làm thật mà."
Bà Từ bật cười:
"Thế cháu tính cho bà một quẻ xem… ừm… tính xem bao giờ bà có chắt ẵm."
Cháu trai lớn nhất của bà Từ đã gần ba mươi tuổi, ngày nào bà cũng mong ngóng có chắt để bế.
Dương Phàm nhìn bà Từ, giả vờ bấm đốt ngón tay tính toán. Vài giây sau cô nói với bà Từ:
"Cuối năm nay bà sẽ có chắt bế ạ."
Nghe vậy, bà Từ cười không khép được miệng:
"Tốt quá, tốt quá, cuối năm bà sẽ có chắt bế."
Không cần biết là thật hay giả, nhưng nghe tin cuối năm có chắt khiến bà rất vui.
Tiếng cười của bà quá lớn. Ông Lý đang rửa bát trong bếp cũng tò mò bước ra hỏi bà cười chuyện gì mà vui thế.
Bà Từ kể lại cuộc trò chuyện vừa rồi cho ông Lý nghe.
Quả nhiên, nghe tin cuối năm có chắt bế, ông Lý cũng rất phấn khởi:
"Dương Phàm, nếu cuối năm ông có chắt trai, ông sẽ mừng tuổi cháu một phong bao lì xì thật lớn!"
Rõ ràng hai ông bà chỉ coi lời cô là một câu chúc may mắn chứ không hề tin là thật.
Dương Phàm cũng không bận tâm lắm, cười đáp lời:
"Vâng ạ, vậy cháu sẽ chờ phong bao lì xì lớn của ông bà."
Bà Từ:
"Được, chắc chắn sẽ mừng tuổi cháu một phong bao lớn."
"Vâng."
Dương Phàm lấy tờ bùa an thần trong túi ra đặt vào tay bà Từ:
"Đây là bùa an thần do cháu vẽ, lúc ngủ bà đặt nó ở giữa gối của hai ông bà nhé."
"Đảm bảo sẽ giúp hai ông bà có một giấc ngủ ngon!"
Ông Lý bị thoát vị đĩa đệm, bà Từ bị viêm khớp nặng. Hai người già thường xuyên bị bệnh tật hành hạ đến mức không ngủ được vào ban đêm.
Khoan bàn đến chuyện bùa thật hay giả, chỉ riêng tấm lòng này của cô đã khiến bà Từ vô cùng mãn nguyện.
Bà vỗ tay Dương Phàm, khuôn mặt nhăn nheo tràn ngập vẻ hiền từ:
"Cháu ngoan."
Dương Phàm lại lấy tiền mặt đổi từ siêu thị ra, rút hai ngàn tệ đưa cho bà Từ:
"Bà Từ, cháu không biết nấu ăn, sau này chắc còn phải làm phiền ông bà nhiều. Chỗ tiền này coi như tiền ăn một tháng của cháu."
Ngày nào cũng sang ăn chực uống chực mà không đưa chút tiền, trong lòng cô thấy rất áy náy.
Bà Từ nhét tiền trả lại cô, nghiêm mặt nói:
"Cháu mà bày trò này với bà là bà giận đấy!"
"Chỉ là thêm một đôi đũa thôi mà, đưa tiền làm gì, cất đi mau!"
Dương Phàm giải thích:
"Ông bà đi chợ cũng phải tiêu tiền mà, cháu góp chút tiền mua thức ăn thôi cũng được."
"Cháu thì ăn hết bao nhiêu thức ăn đâu, cất tiền đi mau!"
Bà Từ:
"Cháu không chê hai thân già này, chịu ăn cơm cùng là ông bà vui lắm rồi. Ông bà không lấy tiền của cháu đâu."
"Đúng vậy, ông bà lấy tiền của cháu làm gì."
Ông Lý rửa bát xong bước tới bảo:
"Ông bà mong cháu ngày nào cũng sang ăn cơm cùng ấy chứ."
Con cái đều không ở nhà, hai thân già khó tránh khỏi cảm giác cô đơn.
Bây giờ trên bàn ăn có thêm một người, thêm phần náo nhiệt, ông bà đã rất vui vẻ rồi.
Cho nên ông bà kiên quyết không nhận tiền của Dương Phàm!
Tiền của Dương Phàm bị ép nhét ngược trở lại.
Thấy thái độ của hai ông bà kiên quyết, cô không nhắc đến chuyện này nữa.
Dương Phàm và bà Từ đi dạo một vòng quanh làng, chào hỏi các ông bà cô bác khác, để mọi người biết cô đã về.
Đưa bà Từ về đến nhà thì trời đã sắp tối.
Dương Phàm về nhà, đầu tiên là bày một trận pháp trong sân, sau đó vào trạm chuyển phát ngồi thiền nghỉ ngơi, chờ đợi màn đêm buông xuống.
Màn đêm buông xuống, cõi âm phủ vốn yên tĩnh vắng lặng bắt đầu trở nên náo nhiệt.
Dần dần có quỷ hồn tụ tập về phía cánh cổng âm phủ, Giản Hướng Địch và Lương Tử Thư cũng ở trong đám quỷ đó.
Mười giờ năm mươi phút tối, tại cổng âm phủ đã có rất nhiều quỷ hồn túc trực chờ mở cửa.
"Mọi người nghe nói chưa? Trạm trưởng mới tới của Trạm chuyển phát Hoàng Tuyền là một kẻ đáng gờm đấy!"
"Sao lại không nghe, tối qua ông hai tôi đi lấy bưu kiện, chính mắt nhìn thấy trạm trưởng mới giết chết đám ác quỷ Vương Thành mà!"
"Đáng sợ thế á, vậy mà mọi người còn dám đi lấy bưu kiện, tôi là tôi không dám đi đâu."
"Có gì mà không dám đi. Tôi không phải ác quỷ, không làm chuyện xấu thì sợ cái gì."
Con quỷ đó nói:
"Hơn nữa, mục đích của tôi đâu phải vì lấy bưu kiện."
Đúng thế, rất nhiều quỷ không phải tới vì bưu kiện, mà là muốn ra ngoài ăn trộm trái cây và rau củ dính linh khí trong làng.
Chỉ cần không lấy bưu kiện, chúng có thể cầm cùng một mã lấy hàng để ra ngoài lặp đi lặp lại tận ba lần.
Hai con quỷ đang chuẩn bị đi làm là Lương Tử Thư và Giản Hướng Địch đứng giữa đám quỷ hồn, nghe xung quanh bàn tán xôn xao, biểu cảm trên mặt đều cực kỳ phức tạp.
Ha ha, hy vọng lúc ra ngoài đối mặt với đại ma vương kia, các người sẽ không muốn khóc lóc đòi về nhà tìm mẹ.
Mười giờ năm mươi tám phút, chỉ còn hai phút nữa là cổng âm phủ mở ra, số lượng quỷ hồn ở cửa ngày càng đông.
Đúng lúc này, từ phía sau truyền đến vô số tiếng kinh hô của đám quỷ hồn.
"Hắc Minh đến rồi!"
"Mau tránh ra, Hắc Minh đến rồi!"
"Hắc Minh! Sao hắn lại đến đây!"
Đám quỷ vội vàng dạt sang hai bên. Trong chốc lát, vị trí giữa đường trống trơn, hai con quỷ Giản Hướng Địch và Lương Tử Thư bị đẩy tít về phía sau.
Trong làn sương đen, một cỗ kiệu từ từ xuất hiện trong tầm mắt của bầy quỷ.
Đó là một cỗ kiệu lớn tám người khiêng. Bên trong cỗ kiệu màu đen là một người đàn ông mặc trường bào màu xanh. Rèm kiệu che khuất khuôn mặt, chỉ lờ mờ nhìn thấy chiếc cằm góc cạnh của hắn.
Tám con tiểu quỷ khiêng kiệu bước ra ngoài, những con quỷ khác nối đuôi theo sau, ùn ùn ùa ra.
Giản Hướng Địch và Lương Tử Thư muốn chen lên phía trước. Lương Tử Thư mang hình dáng người lớn nên vẫn có thể luồn lách được, nhưng Giản Hướng Địch thì mang hình hài trẻ con, cậu bé bị vùi lấp giữa đống quỷ hồn, chẳng thấy bóng dáng đâu.
Lương Tử Thư hét lớn:
"Mọi người nhường đường với, cho chúng tôi ra ngoài trước, chúng tôi ra ngoài mới lấy bưu kiện cho mọi người được chứ!"
Đáng tiếc tất cả đều đang sốt sắng chạy ra ngoài, chẳng có con quỷ nào thèm nghe cô ta nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)