Hai con quỷ trở thành nhân viên giao hàng nên có thể tự lấy bưu kiện của mình. Chúng cầm máy quét mã vạch quét mã QR trên chứng minh thư, màn hình máy tính lập tức hiện ra thông tin nhận hàng.
Cùng lúc đó, hai bưu kiện trên kệ lần lượt sáng lên, đó chính là đồ của chúng.
Hai con quỷ tự lấy bưu kiện rồi ký tên lên trên. Cuối cùng, chúng dùng máy quét quét mã vận đơn, màn hình máy tính liền hiển thị thông báo bưu kiện đã được xuất kho.
Mục thống kê số lượng xuất kho nhảy lên số 2, nhưng lượng hàng tồn kho phía sau vẫn là 9999+, chứng tỏ còn vô số bưu kiện chưa có người lấy.
Ánh mắt Dương Phàm cứ bám theo hai con quỷ khiến Giản Hướng Địch thấy rợn tóc gáy. Nó vô thức giải thích:
"Trước đây chúng cháu từng đến lấy hàng, thấy trạm trưởng cũ thao tác như vậy ạ."
Lương Tử Thư gật đầu liên tục:
"Đúng vậy, chúng tôi đều nhìn trạm trưởng cũ làm thế. Trước kia chúng tôi chưa từng vào trong này đâu!"
Dù cô ta mới chết chưa lâu, đây là lần đầu đến lấy bưu kiện và toàn làm theo nhóc tỳ này.
Sợ đối phương coi mình là loại quỷ như ác quỷ Vương Thành, cả hai điên cuồng thanh minh.
Dương Phàm tò mò nhìn bưu kiện trong tay chúng:
"Chỗ này đều là người thân trên dương gian đốt cho các người sao?"
Giản Hướng Địch gật đầu:
"Vâng, đây là mẹ đốt cho cháu ạ."
Lương Tử Thư nói:
"Đây là bạn bè đốt cho tôi."
Người thân còn sống trên dương gian đốt đồ cho quỷ hồn ở âm phủ, bọn chúng có thể nhận được thông qua Trạm chuyển phát Hoàng Tuyền.
Dương Phàm đảo mắt. Hôm nào cô cũng phải đi đốt chút đồ cho người cậu ruột đã khuất, gọi ông ấy đến lấy bưu kiện để tiện đường hỏi thăm tình hình ở đây luôn.
"Được rồi, tôi biết rồi. Tiếp theo giao chỗ này cho các người đấy."
Cô ngáp một cái.
"Tôi lên lầu ngủ đây."
Nói xong cô quay người rời khỏi nhà kho, thậm chí không thèm đóng cánh cửa thông sang phòng khách.
Trong kho chỉ còn lại hai con quỷ và đống bưu kiện chất cao như núi.
Hai con quỷ đưa mắt nhìn nhau. Cô cứ thế bỏ đi sao? Trạm trưởng trước kia toàn làm việc ở đây cho đến tận lúc tan làm cơ mà?
Đúng là làm sếp có khác.
Lương Tử Thư, trước kia mang kiếp làm thuê, nay thành ma vẫn mang kiếp làm thuê, cuối cùng không nhịn được mà càu nhàu:
"Làm người phải đi làm công thì đành chịu, làm ma rồi vẫn phải đi làm công."
"Chị cứ lén mừng thầm đi, kiếm được một công việc chính thức đấy."
Giản Hướng Địch bước tới chiếc ghế trước máy tính ngồi xuống, bắt đầu bóc bưu kiện của mình.
Bên trong là một bộ quần áo mới. Nó ướm thử lên người, vẻ mặt tỏ ra tiếc nuối vì quần áo lại mua size to quá.
Dù vậy đây cũng chẳng phải vấn đề lớn, đợi về âm phủ tìm Quỷ bà bà cắt may lại là xong. Nó gấp gọn quần áo rồi đặt sang một bên.
Lương Tử Thư bước tới tò mò hỏi:
"Nhóc ca này, làm ma rồi sao còn phải đi làm?"
Giản Hướng Địch chết trẻ nhưng thời gian làm ma lại lâu hơn Lương Tử Thư, tiếng "nhóc ca" này gọi không hề sai.
Lương Tử Thư không hiểu nổi. Làm ma không phải nên tự do tự tại, muốn làm gì thì làm sao?
Giản Hướng Địch hỏi vặn lại:
"Chị không làm việc thì lấy tiền đâu mà sinh hoạt ở âm phủ?"
Làm ma cũng phải ăn, nhịn đói lâu ngày cũng sẽ chết. Hơn nữa, quỷ mà chết đói thì sẽ hoàn toàn biến mất khỏi đất trời.
Thêm vào đó, quỷ cũng phải tìm chỗ ở, nếu cứ bay lang thang bên ngoài sẽ bị ác quỷ bắt nạt.
"Tôi có tiền mà!"
Lương Tử Thư mới chết chưa lâu, tài khoản ngân hàng Thiên Địa có rất nhiều minh tệ. Bạn bè trên dương gian còn thường xuyên đốt đồ, cô ta chẳng hề thiếu tiền.
"Nhưng nếu chị không đi đầu thai mà cứ sống mãi ở âm phủ, rồi sẽ đến ngày người thân bạn bè của chị cũng qua đời hết thôi."
Lương Tử Thư im bặt. Cô ta chưa từng nghĩ đến chuyện này, xem ra vẫn phải tự lực cánh sinh.
Cô ta kéo chiếc ghế đẩu nhỏ qua ngồi xuống, lẩm bẩm:
"Không biết tiền lương một tháng ở đây được bao nhiêu nhỉ?"
Hai người cứ thế ngồi ở cửa chờ quỷ đến lấy bưu kiện. Bị chiêu thức của Dương Phàm dọa sợ, cả đêm không có thêm con quỷ nào dám đến lấy hàng.
Hai con quỷ bị ép làm công đến giờ cũng đành quay về âm phủ.
Trạm chuyển phát Hoàng Tuyền mới xuất hiện một vị sát thần trạm trưởng biết giết quỷ, ngày đầu đi làm đã diệt luôn Vương Thành - một trong tứ đại thiên vương dưới trướng Hắc Minh.
Tin tức này nhanh chóng lan truyền khắp âm phủ, dấy lên một phen sóng gió không nhỏ. Rất nhiều quỷ hồn tò mò không biết vị trạm trưởng mới này rốt cuộc là nhân vật thế nào.
…
Dương Phàm trải giường qua loa rồi nằm ngủ, một đêm không mộng mị.
Tám giờ sáng hôm sau, bà Từ đứng ngoài cửa gọi:
"Dương Phàm, dậy chưa cháu?"
Phòng Dương Phàm ở trên tầng hai hướng ra sân. Nhà tự xây ở nông thôn cách âm kém, giọng bà Từ lại ồm ồm vang dội.
Trong tiếng gọi hết lần này đến lần khác, Dương Phàm mất kiên nhẫn mở mắt, lết khỏi giường.
Cô thích ngủ nướng, lại hay cáu gắt khi bị đánh thức. Sáng sớm đã bị ồn ào làm tỉnh giấc khiến cô cực kỳ bực bội.
Hàng lông mày nhíu chặt đến mức kẹp chết được con muỗi. Cô kéo rèm cửa:
"Bà Từ…"
"Dương Phàm, mau dậy đi, sáng nay bà làm món phở xào cháu thích ăn đấy."
Nếu có thứ gì xoa dịu được cơn cáu gắt lúc ngủ dậy của cô thì chắc chắn là đồ ăn ngon!
Sắc mặt Dương Phàm lập tức thay đổi, cô cười tươi rạng rỡ:
"Bà Từ, cháu ra ngay đây!"
"Ừ, cháu mau xuống nhé, bà về nhà đợi cháu trước…"
Bà Từ mới xoay người được một nửa, lời còn chưa dứt, Dương Phàm lúc nãy vừa ở trên lầu đã lao vụt ra xuất hiện ngay trước mặt bà.
"Cháu chuẩn bị xong rồi, chúng ta cùng qua đó đi ạ."
Bà Từ chớp mắt:
Mùi thơm ngào ngạt bay trong không khí, Dương Phàm hít một hơi thật sâu, bày ra vẻ mặt vô cùng hạnh phúc.
Thơm quá đi mất!
Bà Từ cũng tự xới cho mình một bát nhỏ:
"Nếm thử xem tay nghề của bà có giống mùi vị ngày xưa không?"
Dương Phàm dẻo miệng:
"Chắc chắn là ngon như xưa rồi ạ."
Cô quay đầu nhìn quanh nhà một vòng:
"Ông Lý đâu rồi ạ? Ông không ăn sáng sao?"
Bà Từ đáp:
"Ông ấy chở khách lên phố rồi."
Ông Lý làm thêm nghề chạy xe ba gác. Người làng Thượng Nguyên và các làng lân cận đều là khách quen, họ thường gọi điện nhờ ông chở đồ.
Dương Phàm đã hiểu, cúi đầu bắt đầu ăn phở xào. Sợi phở vừa thơm vừa cay, cô ăn liên tục từng miếng lớn, chẳng mấy chốc đã đánh sạch bách một bát đầy.
Thấy cô ăn ngon miệng như vậy, bà Từ thỏa mãn không sao tả xiết, cảm giác thèm ăn cũng tăng lên đáng kể. Bình thường chỉ ăn được một bát nhỏ, hôm nay bà ấy còn xới thêm một bát nữa.
Ăn xong, bà Từ hỏi cô bao giờ thì quay lại thành phố, khi nào ra thăm cậu ruột?
Dương Phàm nói:
"Tạm thời cháu không về nữa, cháu ở lại làng luôn, lát nữa cháu sẽ đi thăm cậu."
Bà Từ hơi kinh ngạc:
"Không lên thành phố đi làm nữa à?"
"Cháu không về đâu, cháu xin nghỉ việc trên đó rồi. Sau này cháu sẽ làm việc ở nhà."
Bà Từ lộ vẻ lo lắng:
"Thế cháu kiếm tiền kiểu gì? Trên thị trấn làm gì có công việc nào tốt."
Dương Phàm:
"Cháu định ra thị trấn mở sạp bói toán."
Cô có nghề trong tay, đi đâu mà chẳng kiếm được tiền.
Bà Từ:
"…???"
Đứa trẻ này đi làm trên thành phố đến ngu người luôn rồi à?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
