“Ngươi nói cái gì?”
Giọng điệu rất nhẹ, thậm chí vì quá phiêu hốt mà khiến Trang Đông Khanh cảm nhận được một sự ôn nhu đến sởn gai ốc. Cổ họng cậu nhấp nhô, không thốt nên lời.
Sầm Nghiên: “Nói chuyện.”
Hai chữ này nghe có vẻ rõ ràng hơn, nhưng lại giống như một sự dụ dỗ đầy giả tạo, chỉ chờ con mồi mắc câu. Trang Đông Khanh theo bản năng không muốn trả lời, nhưng cậu dường như không còn đường lui nữa.
Cậu há miệng, lấy hết can đảm rồi lại nhụt chí, lắp bắp: “Mang... mang thai rồi, là của ngài.”
Âm thanh vừa nhỏ vừa run rẩy, Trang Đông Khanh cúi gầm đầu nhìn mũi chân, cũng chỉ dám nhìn vào mũi chân mình.
Kít ——
Tiếng chân ghế ma sát trên mặt đất vừa thô ráp vừa chói tai. Ánh sáng trước mắt tối sầm lại, Sầm Nghiên đã đứng dậy.
Trang Đông Khanh: “...”
Cảm nhận được bóng tối bao phủ lấy mình ngày một lớn, đầu óc Trang Đông Khanh trống rỗng. Cứu, cứu mạng với! Hắn muốn làm cái gì? Đừng, đừng bước tới đây...
Tiếc rằng Sầm Nghiên không nghe được tiếng gào thét trong lòng cậu. Một lát sau, một đôi ủng thêu tinh xảo xuất hiện trong tầm mắt Trang Đông Khanh. Sầm Nghiên đã đứng ngay trước mặt cậu.
Trang Đông Khanh tay trái bấu chặt tay phải, khẩn trương đến mức móng tay lún sâu vào da thịt. Cơn đau nhói nhỏ vụn ấy nhắc nhở cậu phải duy trì chút tỉnh táo ít ỏi còn sót lại.
“Cúi đầu làm gì?”
“...”
Giọng hắn vẫn nhẹ nhàng như cũ, nhưng lời thốt ra lại cực kỳ dọa người: “Lần đầu gạt người sao?”
“!”
Trang Đông Khanh dứt khoát lắc đầu, run rẩy nâng cằm lên. Vừa chạm phải ánh mắt của Sầm Nghiên, cậu liền cảm giác như mình bị đóng đinh tại chỗ. Cậu thấy... ánh mắt kia như muốn mổ xẻ cậu ra, nhìn thấu tâm can phèo phổi của cậu vậy.
Trang Đông Khanh không dám cử động, còn ngoan ngoãn đứng đoan chính hơn một chút. Nhưng dưới cái nhìn chằm chằm ấy, lưng cậu đã sớm ướt đẫm mồ hôi.
Đôi đồng tử màu hổ phách dưới ánh nắng trở nên trong suốt, cứ thế nhìn cậu. Sau đó, Sầm Nghiên bắt đầu chậm rãi đi vòng quanh Trang Đông Khanh. Bước chân hắn chậm nhưng vững, mỗi bước chân như dẫm lên lồng ngực Trang Đông Khanh, khiến tâm thần cậu không yên.
“Ngươi mang thai đứa bé của ta ư?”
Ai mà ngờ được câu nói hoàn chỉnh cuối cùng lại thốt ra từ miệng Sầm Nghiên. Trang Đông Khanh gật đầu lia lịa như giã tỏi.
Khắc tiếp theo, Sầm Nghiên đang ở sau lưng lại vòng trở về trước mặt, khoảng cách giữa hai người càng gần hơn. Trang Đông Khanh không kịp đề phòng lại lần nữa chạm mắt với hắn, cổ họng cậu chuyển động mạnh, nhưng vì câu nghi vấn kia mà không dám dời mắt đi chỗ khác.
Vẻ mặt này trông cậu thật... đáng thương. Đúng vậy, là đáng thương.
Trong phút chốc Sầm Nghiên nghĩ đến rất nhiều thứ, thậm chí từng chi tiết nhỏ nhặt trong đêm đó vẫn còn rất rõ ràng. Nhưng những điều đó nhanh chóng tan biến, chỉ còn lại thiếu niên đang đứng trước mắt. Một vị tiểu thiếu gia trông có vẻ rất sợ hắn.
Ánh mắt lạnh lùng lướt qua đầu ngón tay đang run rẩy của Trang Đông Khanh, Sầm Nghiên nói: “Ngươi là nam nhi.”
Trang Đông Khanh nhất thời không phản ứng kịp, chỉ gật đầu: “Ừm.”
“...”
Sầm Nghiên nhìn cậu không nói lời nào. Một lúc lâu sau, Trang Đông Khanh mới hậu tri hậu giác hiểu ý tứ câu nói này. Cậu đáp: “Nam nhi thì sao, cũng đâu phải không thể sinh.”
Thế giới này cái gì mà chẳng có, thêm một người kỳ lạ như cậu cũng chẳng nhiều nhặn gì.
Sầm Nghiên nhíu mày, hiển nhiên cũng nghĩ đến những chuyện tương tự: “Ngươi không phải người vùng Thượng Kinh sao?”
“Di nương của ta... không phải.”
Từng chữ từng chữ bật ra khỏi miệng thật uất ức, nhưng cậu không thể ngừng run rẩy, chỉ có thể dốc hết sức để không ngã quỵ.
Sầm Nghiên lặng thinh. Bầu không khí rơi vào một sự tĩnh lặng quỷ dị. Nhưng hắn vẫn nhìn Trang Đông Khanh, ánh mắt sắc bén, sắc mặt không mấy thiện cảm. Bị nhìn chằm chằm quá lâu, Trang Đông Khanh cuối cùng cũng không trụ vững được, sống lưng cứng đờ, đôi tay lại rụt vào trong tay áo.
“Ngươi là nam nhi, hơn nữa còn mang thai con của ta.” Sầm Nghiên thuật lại từng chữ một, ngữ khí chậm rãi nhưng kiên định: “Sau đó thì sao?”
Sau đó? Trang Đông Khanh nhìn Sầm Nghiên, trong ánh mắt trong trẻo hiện rõ sự mờ mịt. Cậu có chút bị dọa sợ đến ngây người luôn rồi.
Trán Sầm Nghiên giật giật, hắn lùi lại hai bước. Vừa đứng định thần lại, hắn đã thấy Trang Đông Khanh lén lút thở phào nhẹ nhõm.
“Nói nhiều như vậy, chỉ để đến cửa báo cho ta tin này thôi sao?”
“Không, không phải.”
“Ừm, vậy sau đó thì thế nào?”
Ồ ồ, đến lúc ra điều kiện rồi!
Trang Đông Khanh kiềm chế ham muốn vỗ đầu một cái, vừa mở miệng lại nhớ ra điều gì, bèn liếc mắt nhìn ra sau. Ở trong góc, gã tùy tùng Liễu Thất đang trố mắt đứng nhìn.
Sầm Nghiên hiểu ý: “Đi, gọi Triệu gia tới đây.” Triệu gia là người đi theo từ đất phong, là vị thần y đứng đầu vùng Tây Nam.
“... Vâng, vâng ạ.” Liễu Thất cũng nghẹn lời, quay đầu đi tìm người.
Đợi tiếng bước chân xa dần, Sầm Nghiên tìm một chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống mới lại mở lời: “Không còn ai nữa, nói đi.”
Trang Đông Khanh hít sâu một hơi, lời nói cuối cùng cũng trôi chảy hơn: “Ta... ta có thể sinh đứa bé này ra.”
“... Ồ.” Sự bình tĩnh của hắn thậm chí còn mang theo chút lấy lệ.
Trang Đông Khanh nỗ lực phớt lờ thái độ đó, chỉ tập trung nhìn về phía trước, nghiêm túc thương lượng: “Nhưng mà, có điều kiện.”
“Nói nghe thử.” Sầm Nghiên thuận tay bưng chén trà lên nhấp một ngụm.
Trang Đông Khanh lại hít một hơi, lưỡi rốt cuộc cũng thuận không ít: “Trong thời gian này ta cần được chăm sóc.”
“Trước tiên, ừm, môi trường ở không thể quá tệ.”
“Chí ít... chí ít cũng phải là một đại viện ba lối vào. Chỗ ở quá bí bách sẽ không thông khí, đến giai đoạn sau khi không thuận tiện ra ngoài, dù sao cũng phải có chỗ cho ta đi dạo, hoạt động tay chân.”
Nói xong, cậu chờ một lát, quả nhiên nghe thấy một tiếng “Ừm” bình tĩnh. Trang Đông Khanh thả lỏng bả vai, bớt căng thẳng hơn, đầu óc bắt đầu hoạt động, những gì đã học thuộc trước đó đều lần lượt hiện ra.
Cậu thẳng lưng lên: “Viện lớn như vậy thì gia nhân hầu hạ cũng phải sắp xếp đầy đủ cho ta. Tốt nhất là sai vặt, người quét dọn, người lo giường chiếu, người ở nội viện, ngoại viện, còn cả người lo bếp núc thu mua. Chí ít... chí ít cũng phải có khoảng hai, ba mươi người chứ!”
Số lượng này cũng xấp xỉ số người trong viện của phu nhân.
Sầm Nghiên: “Hợp lý.”
Trang Đông Khanh tiếp lời: “Trong viện tốt nhất nên có hoa viên, tọa bắc hướng nam mới đông ấm hè mát.”
Thấy Sầm Nghiên không ngắt lời, cậu càng nói càng trôi chảy: “Mang thai không dễ dàng, rất vất vả, chuyện ăn uống cũng phải lo cho ta thật tốt.”
“Ừm, ít nhất phải sắp xếp hai đầu bếp, một người chuyên món ngọt, một người chuyên món cay. Nếu có thêm một người làm điểm tâm ngon nữa thì mới chu toàn.”
“Trong các tửu lâu ở Thượng Kinh, sư phụ của Tụ Phương Trai làm điểm tâm rất khá. Nào là bánh táo xốp, bánh đậu xanh, bánh hoài sơn, bánh ngàn lớp, bánh hoa sen... Những thứ đó ta đều thích ăn. Mời được một vị về là tốt nhất, nếu không mời được thì thỉnh thoảng mua cho ta cũng được, nhưng nhất định phải là đồ tươi mới trong ngày, để lâu mùi vị sẽ biến đổi, ta ăn không vô.”
“Còn về bữa chính, phải có cá có thịt, có món mặn món chay đầy đủ.”
“Không phải để nuôi ta, mà là để nuôi tốt cho đứa bé.”
“Gà vịt cá mú bình thường ta đều ăn được, đồ biển thì không thích lắm, thịt bò thịt cừu cũng tạm.”
Sầm Nghiên nhướng mày: “Ví dụ như?”
Trang Đông Khanh bấm ngón tay liệt kê: “Nhiều lắm, nào là gà non nướng, gà kho tàu, gà hầm bình, gà rán, gà xé phay, gà nấu hạt dẻ, gà cái bang, ta đều thích. Vịt nướng, vịt quay, vịt sốt, vịt xé, chân vịt nướng, chân vịt hầm, canh vịt, vịt muối, ta cũng ăn được. Đầu cá nướng, đầu cá hầm...”
Lần này lời còn chưa nói hết đã bị tiếng chén trà khẽ va vào mặt bàn cắt ngang. Một tiếng cạch giòn giã khiến lòng Trang Đông Khanh run lên.
Sầm Nghiên: “Ngươi đang báo tên món ăn đấy à?”
Trang Đông Khanh: “...”
“Là chính ngài muốn hỏi mà.” Cậu lẩm bẩm, âm thanh rất nhỏ, nhưng trong căn phòng yên tĩnh này, Sầm Nghiên vẫn nghe rõ mồn một.
Trầm mặc giây lát, Sầm Nghiên cố kiềm chế tính khí: “Hết rồi sao?”
“Ừm...” Trang Đông Khanh vân vê ngón tay, có chút ngượng ngùng: “Nếu như, ta nói là nếu như...”
Sầm Nghiên ngồi đoan chính lại, vẻ mặt nghiêm túc chờ đợi.
Trang Đông Khanh thử dò xét, dùng dư quang liếc nhìn hắn rồi nói: “Mỗi tháng ngài còn có thể phát thêm chút tiền tiêu vặt cho ta tiêu xài, vậy thì càng tốt.”
“...”
Thần thái khi Trang Đông Khanh lén nhìn người khác rất linh động, hoàn toàn khác hẳn với vẻ đờ đẫn lúc nãy, đôi mắt kia dường như bừng sáng trong nháy mắt. Cậu thực sự rất chờ mong điều này.
Sầm Nghiên dùng hai ngón tay day day huyệt thái dương. Huyết quản nơi đó càng giật mạnh hơn.
“Ta cứ ngỡ ngươi tìm đến cửa là vì chuyện của Trang gia?”
Lời này như thức tỉnh Trang Đông Khanh, chỉ thấy gương mặt thiếu niên khẽ nhăn lại, bừng tỉnh nói: “Ồ, đó quả thực cũng là một trong những nguyên nhân. Vương gia, ngài dù sao cũng không thể trơ mắt nhìn con mình rơi vào tiện tịch phải không?”
“... Lý do không tồi.”
Bỗng nhiên có tiếng gõ cửa truyền đến. Liễu Thất đưa Triệu gia tới, đã chờ sẵn bên ngoài.
Sầm Nghiên thở hắt ra một hơi, đầu óc dường như cũng bị Trang Đông Khanh quấy cho rối bời. Hắn định thần lại, vẫy tay ra hiệu cho bọn họ vào.
Sau khi Triệu gia bắt mạch và hỏi han tỉ mỉ, ông xác nhận Trang Đông Khanh đúng là nam tử Nhâm tộc, và quả thực đã có mang. Đêm ở Quảng Nguyệt Đài cũng phù hợp với ngày tháng chẩn đoán.
“Như vậy là có thể chắc chắn rồi sao?” Liễu Thất lo lắng, đầu óc choáng váng hỏi một câu.
Câu hỏi làm Trang Đông Khanh cũng căng thẳng theo: “Nếu không thì sao?”
Sầm Nghiên ngược lại rất bình tĩnh: “Cậu ta từ Quảng Nguyệt Đài trở về liền phát sốt cao, nằm bệt trên giường hơn mười ngày. Nếu lúc đó mà còn có thể làm gì khác, thì ta nhất định phải giữ vị kỳ nhân này lại rồi.”
Trang Đông Khanh: “...”
Liễu Thất: “...”
Trang Đông Khanh nhỏ giọng: “Sinh ra là biết ngay thôi, hắn sẽ rất giống ngài, đặc biệt thông minh.”
Sầm Nghiên mặt không cảm xúc: “Vậy chẳng phải là chẳng giống ngươi chút nào sao?”
Trang Đông Khanh: “?”
Không phải chứ, đây là đang mỉa mai cậu đúng không, chắc chắn là vậy rồi!
Dưới cái nhìn trừng trừng của Trang Đông Khanh, Sầm Nghiên nén sự bực bội, bảo Liễu Thất đưa cậu lui xuống trước. Trang Đông Khanh biết bọn họ cần bàn bạc đại sự nên cũng biết điều rời đi.
Sau khi người đi rồi, Triệu gia mới nói: “Lão phu cứ cảm thấy mạch tượng của tiểu thiếu gia có điểm không đúng.”
Chạm phải ánh mắt của Sầm Nghiên, ông vội vàng uốn nắn: “Chuyện đứa bé thì khẳng định không vấn đề gì, ý lão phu là cơ thể cậu ấy. Thân thể suy nhược, cần phải điều trị tử tế đã đành, nhưng cứ cảm thấy còn chỗ nào đó không ổn.”
“Thân thể suy nhược ư?”
“Vâng, khí huyết bất túc, người yếu, dùng thực phẩm bổ dưỡng là được.”
Nghĩ đến gương mặt gầy gò của Trang Đông Khanh, Sầm Nghiên rủ mắt, không nói gì.
Triệu gia cũng chỉ báo cáo sự thật: “Sự bất thường trong mạch tượng, xin hãy để lão phu về suy xét thêm.”
Chuyện con nối dõi không phải việc nhỏ. Chẳng mấy chốc, ngoài Triệu gia còn có Hách Tam, Từ Tứ cùng Liễu Thất đều tề tựu tại thư phòng. Hách Tam, Từ Tứ và Liễu Thất đều đi theo Sầm Nghiên từ nhỏ, cùng hắn lớn lên. Còn Triệu gia từng là đại phu của lão Vương gia, cũng là người nhìn hắn trưởng thành.
Trong căn phòng đầy những thân tín, thần sắc mỗi người một vẻ. Sầm Nghiên vẫn giữ thái độ tỉnh táo: “Tình hình là như vậy, các ngươi nói xem.”
Ngoài dự tính, Hách Tam vốn tính nóng nảy còn chưa kịp mở miệng thì Liễu Thất xưa nay vốn trầm ổn đã quỳ sụp xuống trước.
“Khẩn cầu chủ tử để đứa bé này lại. Bất kể Trang thiếu gia có tư tâm hay không, có phải là kẻ do người khác phái tới hay không, đứa bé vẫn là vô tội.”
Hách Tam kinh ngạc.
Liễu Thất vẫn tiếp tục: “Cách đây không lâu, trụ trì chùa Đại Từ đã xem mệnh cho chủ tử, nói Vương gia duyên con cái mỏng manh, nếu có thì cũng chỉ duy nhất một đứa con này thôi. Hiện giờ đứa bé đã xuất hiện, cầu chủ tử ngàn vạn lần hãy giữ lại, vạn lần không thể từ bỏ.”
Chuyện này Hách Tam và Từ Tứ không hề biết. Nay nghe nói là lời của trụ trì chùa Đại Từ, vốn dĩ dù có chút do dự thì giờ cũng phải suy xét kỹ càng. Thế là...
Nhìn đám thân tín quỳ đầy một căn phòng cầu xin mình giữ lại đứa bé, thần sắc Sầm Nghiên không rõ buồn hay vui.
“Biết rồi, tất cả lui xuống đi. Liễu Thất ở lại.”
Cuối cùng hắn vẫn không đáp ứng. Sầm Nghiên không phải người thích vòng vo, không đáp tức là không đồng ý. Hách Tam còn muốn khuyên thêm nhưng đã bị ánh mắt của Liễu Thất ép phải rời đi.
Đến khi chỉ còn lại hai người, Liễu Thất vẫn quỳ mãi không dậy, giống như mình đã làm sai chuyện gì.
Chủ tớ hai người im lặng hồi lâu, Sầm Nghiên mới lên tiếng: “Tháng này không thấy ngươi nhắc đến lời dặn dò của mẫu thân, ngươi biết rồi sao?”
Lão Vương phi cứ cách một tháng lại gửi thư cho hai người con, lời lẽ rất mực thước. Bình thường đều là Liễu Thất xem qua, chọn lọc những ý quan trọng thưa lại với Sầm Nghiên. Tháng này thư đã tới nhưng Liễu Thất lại tuyệt nhiên không nhắc đến.
Liễu Thất: “... Lúc ở chùa Đại Từ, thuộc hạ đã đoán được rồi.”
Lão Vương phi mỗi lần gửi thư đều thúc giục Sầm Nghiên cưới vợ, nhưng hắn chưa bao giờ bận tâm. Trong phủ cũng chưa từng có thông phòng hầu hạ. Từ đêm ở Quảng Nguyệt Đài đó, Liễu Thất đã lờ mờ suy đoán. Đến khi ở chùa Đại Từ nghe nói mình vô hậu mà Sầm Nghiên vẫn không có phản ứng gì, Liễu Thất liền khẳng định: Sầm Nghiên chỉ thích nam tử.
“Chủ tử, hãy giữ đứa bé này lại. Nhâm tộc hiện nay dân thưa giống hiếm, gần như đã tuyệt diệt, nếu bỏ lỡ lần này, e rằng sau này sẽ không bao giờ có nữa...”
Liễu Thất quỳ rạp dưới đất, một lần nữa khẩn cầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)