Lời dặn dò dịu dàng đột ngột này khiến Ôn Chiêu Ninh có chút ngẩn ngơ.
Cô đẩy Hạ Hoài Khâm ra rồi chỉnh lại gấu áo và nói: "Tiếp tục đi."
Hạ Hoài Khâm không nói gì thêm.
Một tiết học kéo dài sáu mươi phút, sau khi kết thúc buổi học, Ôn Chiêu Ninh thu dọn gậy đánh bóng.
Hạ Hoài Khâm đi theo sau lưng cô chứ không rời đi.
"Mấy giờ em tan làm?"
"Năm giờ."
"Tan làm cùng đi ăn cơm nhé."
"Được."
Đúng năm giờ, Hạ Hoài Khâm đến cổng câu lạc bộ đón Ôn Chiêu Ninh.
Ban đầu anh định đặt nhà hàng tây, nhưng khi đi ngang qua một ngã tư náo nhiệt, mùi nước dùng xương bò đậm đà thơm phức hòa quyện với hương vị thảo mộc đặc trưng bỗng xộc thẳng vào trong xe.
Ôn Chiêu Ninh hít một hơi thật sâu, ánh mắt bị thu hút bởi tiệm lẩu bò bình dân ven đường kia.
"Hạ Hoài Khâm, chúng ta ăn lẩu bò được không?"
Hạ Hoài Khâm liếc nhìn tiệm ăn bình dân đó một cái rồi hỏi: "Em chắc chứ?"
"Vâng, ngửi thơm quá chừng."
Hạ Hoài Khâm bật đèn xi nhan rồi từ từ tấp xe vào lề.
Hai người cùng xuống xe rồi bước vào tiệm lẩu bò ồn ào.
Hạ Hoài Khâm mặc bộ vest đắt giá, cộng thêm ngoại hình quá đỗi nổi bật nên đã thu hút không ít thực khách phải ngoái nhìn.
"Anh ăn có quen không?" Ôn Chiêu Ninh hỏi anh.
Câu hỏi này ngày trước Hạ Hoài Khâm vẫn thường hỏi cô. Khi đó Ôn đại tiểu thư đang yêu anh, vì túi tiền của anh eo hẹp mà cô đã cùng anh đi ăn không ít quán vỉa hè hay tiệm bình dân. Mỗi lần nhìn cô ngồi rạng rỡ giữa không gian không tương xứng với thân phận, anh luôn cảm thấy mình mắc nợ cô... Chẳng ngờ được rằng giờ đây lại đến lượt cô hỏi anh.
Hạ Hoài Khâm còn chưa kịp trả lời thì Ôn Chiêu Ninh đã nói thêm một câu: "Tôi thường xuyên đến đây ăn lắm."
Anh nhìn cô đầy ẩn ý: "Tại sao?"
Ôn Chiêu Ninh lúc này mới nhận ra mình lỡ lời.
Tất nhiên cô sẽ không nói cho anh biết rằng cô vì quá nhớ nhung quãng thời gian ở bên anh. Hồi mới sinh bé Thanh Ninh, vì sự thay đổi hormone sau sinh nên tâm trạng cô cực kỳ tệ. Có đôi khi đêm khuya buồn bã, cô sẽ giao con cho dì Đoạn trông nom rồi tự mình chạy ra ngoài ăn một bát lẩu sủi cảo nóng hổi hoặc làm một bữa đồ nướng, giống hệt như lúc anh vẫn còn ở bên cạnh vậy.
"Vì tôi cảm thấy mấy quán vỉa hè hay tiệm bình dân thế này có phong vị rất riêng, mùi vị chẳng thua kém gì nhà hàng đạt sao Michelin cả."
Hạ Hoài Khâm im lặng.
Hai người tìm một góc yên tĩnh rồi ngồi xuống. Ôn Chiêu Ninh rất thuần thục, sau khi hỏi qua ý kiến của Hạ Hoài Khâm, cô nhanh chóng gọi một phần thịt bò tươi cắt lát, bò viên gân, cải thảo, đậu phụ chiên và thêm một phần phở xào thịt bò.
Bà chủ bưng nồi nước lẩu lên trước, đó là nước dùng cà chua đậm đà đang sôi sùng sục và nổi bong bóng.
Hạ Hoài Khâm nhất thời không biết nên bắt đầu từ đâu.
Ôn Chiêu Ninh thì lại rất tự nhiên, cô nhúng thịt rồi chấm nước sốt, đôi mắt cong cong lộ rõ vẻ thỏa mãn khi thưởng thức món ăn.
Đang ăn được một nửa thì bên ngoài có một cặp đôi sinh viên bước vào. Chàng trai đạp xe chở cô gái đến ăn lẩu, hai người nắm tay nhau vừa nói vừa cười rồi ngồi xuống bàn cạnh chỗ Ôn Chiêu Ninh.
Chàng trai ân cần tráng bát đĩa cho bạn gái rồi pha nước chấm, khung cảnh ấy đầy vẻ thanh xuân và tốt đẹp.
Ánh mắt Ôn Chiêu Ninh dừng lại trên chiếc xe đạp của họ. Trong một khoảnh khắc, cô rất muốn hỏi Hạ Hoài Khâm xem anh còn nhớ hay không, năm đó anh cũng từng đạp xe chở cô đi tìm đồ ăn ở khắp mọi nơi như vậy.
--
Hai người ăn lẩu xong rồi về nhà, khắp người đều ám mùi lẩu.
Ôn Chiêu Ninh lên lầu tắm rửa trước.
Sau khi tắm xong, cô gọi video cho mẹ rồi trò chuyện với bé Thanh Ninh một lúc.
Bé Thanh Ninh sau khi về quê thì thích nghi rất tốt. Mẹ cô nói có lẽ do không khí ở U Sơn tốt hơn nên ngay cả chứng viêm mũi dị ứng làm phiền bé bấy lâu nay cũng đã thuyên giảm đi nhiều.
Ôn Chiêu Ninh thở phào nhẹ nhõm.
Gọi điện xong mà mãi vẫn chưa thấy Hạ Hoài Khâm lên lầu.
Ôn Chiêu Ninh đợi đến mức hơi buồn ngủ nên định bụng xuống lầu hỏi xem nếu anh không định làm chuyện đó thì cô sẽ đi ngủ.
Dưới sân vườn, Hạ Hoài Khâm đang lắp ráp một chiếc xe đạp.
Một tiếng trước, anh gọi điện bảo Trần Ích mang một chiếc xe đạp tới. Trần Ích làm việc rất hiệu quả, loáng cái đã đưa xe đến nơi, chỉ tiếc là cậu ấy mang đến một chiếc xe chưa được lắp ráp hoàn chỉnh.
Hạ Hoài Khâm mất ròng rã nửa tiếng đồng hồ mới lắp xong chiếc xe.
Lúc Ôn Chiêu Ninh đi xuống thì Hạ Hoài Khâm cũng vừa vặn vặn chặt chiếc ốc vít cuối cùng.
"Anh lấy đâu ra chiếc xe đạp này thế?"
"Trần Ích mang tới đấy."
"Muộn thế này rồi còn mang xe đạp đến làm gì?"
"Chẳng phải em thích sao?"
Hạ Hoài Khâm đã chú ý thấy lúc ăn lẩu Ôn Chiêu Ninh cứ nhìn chằm chằm vào chiếc xe đạp của người ta mãi.
"Thử đi."
Anh ngồi lên xe rồi vỗ vỗ vào yên sau bảo Ôn Chiêu Ninh lên xe.
Ôn Chiêu Ninh ngập ngừng không nhúc nhích.
"Sợ à?" Anh nghiêm túc nói: "Nếu sợ thì em có thể cắn tôi."
Trong lòng Ôn Chiêu Ninh dâng lên một luồng cảm xúc mãnh liệt.
Hóa ra người còn nhớ rõ những tiểu tiết của năm đó không chỉ có mình cô.
Cô đi đến cạnh xe đạp, vịn vào eo Hạ Hoài Khâm rồi ngồi nghiêng người lên yên sau.
"Ôm chặt tôi vào." Hạ Hoài Khâm nói.
Đôi tay Ôn Chiêu Ninh vòng qua ôm lấy vòng eo săn chắc của anh.
Hạ Hoài Khâm liếc mắt nhìn cô: "Ôm chặt thêm chút nữa."
"Đã ôm chặt lắm rồi."
"Chặt thêm chút nữa đi."
Ôn đại tiểu thư năm đó khi ôm anh thiếu điều không khảm cả cánh tay vào trong da thịt anh. Xe đạp còn chưa đi hết một vòng mà đậu hũ của anh đã bị cô ăn sạch sành sanh rồi.
"Đi nhanh đi, anh mà còn mặc cả nữa là tôi không ngồi nữa đâu."
Hạ Hoài Khâm dường như khẽ cười một tiếng: "Vậy thì ngồi cho vững vào."
Anh nhấn bàn đạp, chiếc xe đạp bắt đầu chuyển động, chở theo hai người chậm rãi đi vòng quanh trong sân vườn tĩnh mịch.
Ánh trăng kéo dài bóng hình của hai người ra thật dài, bánh xe lăn qua lớp sỏi đá phát ra những tiếng sột soạt nhỏ bé.
Ôn Chiêu Ninh tựa đầu vào lưng Hạ Hoài Khâm, ban đầu cô có chút căng thẳng nên cánh tay hơi cứng nhắc, nhưng dần dần cô cũng thả lỏng ra.
Cô nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh truyền qua lớp áo mỏng. Sự nương tựa thân mật khăng khít này khiến lòng người thấy yên bình mà cũng thật xao xuyến.
Chuyến đạp xe đêm này giống như một giấc mộng ngắn ngủi đang lơ lửng trên thực tại.
Ôn Chiêu Ninh thậm chí suýt quên mất rằng bọn họ đang thực hiện một cuộc giao dịch.
Không biết là đã đi đến vòng thứ mấy thì Hạ Hoài Khâm dừng lại.
Ôn Chiêu Ninh nhảy xuống xe, chân vừa chạm đất thì Hạ Hoài Khâm đã quẳng chiếc xe đạp sang một bên rồi xoay người ôm chặt lấy cô.
Sức mạnh to lớn khiến Ôn Chiêu Ninh hoàn toàn không thể kháng cự, cả người cô va thẳng vào lồng ngực anh.
Hạ Hoài Khâm cúi đầu chiếm lấy đôi môi cô, hôn sâu và quấn quýt.
Ôn Chiêu Ninh không kịp trở tay, cô cảm nhận được dục vọng chiếm hữu nôn nóng và một thứ cảm xúc không thể gọi tên của anh. Có lẽ quá khứ càng ngọt ngào thì lại càng khiến mối quan hệ biến thái hiện giờ trở nên nực cười.
"Vào trong đi."
Ôn Chiêu Ninh vì thiếu oxy nên khẽ vùng vẫy và phát ra những tiếng nức nở nhỏ bé.
Hạ Hoài Khâm lúc này mới dừng lại, trán anh tì vào trán cô. Sau khi ổn định lại hơi thở, anh bế bổng cô lên rồi đi vào trong nhà...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
