Việc đầu tiên Ôn Chiêu Ninh làm sau khi trở về nhà chính là gọi điện cho em gái Ôn Vãn Đề.
Em gái Ôn Vãn Đề đang học đại học ở phía nam thành phố. Sau khi nhà họ Ôn phá sản, nhị tiểu thư nhà họ Ôn ngày nào giờ đang phải gánh món nợ khổng lồ và hằng ngày vừa đi học vừa đi làm thêm để kiếm tiền.
Đã lâu rồi Ôn Chiêu Ninh chưa được gặp em gái.
“Chị, có chuyện gì không ạ?”
“Không có gì, chị chỉ muốn hỏi xem dạo này em thế nào rồi?”
“Em vẫn tốt ạ.” Ôn Vãn Đề nói khẽ: “Em đang dạy gia sư cho một bé nhỏ, nếu không có việc gì gấp thì tối về em gọi lại nói chuyện với chị nhé.”
“Được, chú ý an toàn nhé.”
“Vâng, em biết rồi.”
Buổi tối sau khi kết thúc công việc làm thêm và trở về trường, Ôn Vãn Đề đã gọi lại cho Ôn Chiêu Ninh rồi hai chị em trò chuyện với nhau rất lâu.
Ôn Vãn Đề không giấu nổi vẻ hưng phấn khi biết chị gái sắp ly hôn: “Chị ơi, cuối cùng chị cũng sắp ly hôn rồi! Tuyệt quá! Năm đó Lục Hằng Vũ ép cưới chị, ngày nào em cũng mong chị ly hôn! Em biết bao năm qua Lục Hằng Vũ và cha vẫn luôn dùng tập đoàn Ôn thị để ép buộc chị, giờ Ôn thị sụp đổ cũng tốt, ít nhất thì hắn ta cũng chẳng còn gì để đe dọa chị nữa.”
“Ôn thị sụp đổ để lại một đống nợ, em không lo lắng sao?”
“Em chẳng lo đâu, nợ thì cứ từ từ mà trả, điều duy nhất em sợ là chị phải chịu uất ức trong cuộc hôn nhân này.” Ôn Vãn Đề vốn tính thẳng thắn và không thích sướt mướt nhưng lúc này cô ấy cũng không kìm được mà nghẹn ngào: “Chị à, thật ra năm đó chị nên mặc kệ bọn em rồi cao chạy xa bay cùng người mình yêu thì tốt biết mấy, ai bảo chị đi rồi lại quay về làm gì, để rồi lãng phí tận sáu năm trời.”
“Thôi mà, mọi chuyện qua cả rồi nên đừng nhắc lại nữa, đợi chị ly hôn và lấy lại số của hồi môn năm xưa thì nợ nần nhà họ Ôn sẽ được thanh toán hết, lúc đó em cũng không cần vất vả như vậy nữa.”
“Vâng ạ!”
Ôn Chiêu Ninh cúp máy rồi tựa người bên cửa sổ nhìn ngắm cảnh đêm trong khu vườn, trong lòng cô vừa thấp thỏm, mịt mờ lại vừa đan xen một tia hy vọng về sự giải thoát sắp tới.
Sáu năm rồi, Lục Hằng Vũ và cuộc hôn nhân này đã trói buộc cô suốt sáu năm trời, liệu cô có thực sự thuận lợi lấy lại được tự do hay không?
Ôn Chiêu Ninh trằn trọc cả đêm không ngủ ngon.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, quầng thâm dưới mắt cô hơi đậm nhưng khi nghĩ đến việc sắp phải đối mặt với người nhà họ Lục, cô bèn vực dậy tinh thần rồi trang điểm thật tinh tế và thay một chiếc váy rực rỡ nhất.
Cô từ tầng hai đi xuống thì thấy Hạ Hoài Khâm đã ngồi sẵn ở phòng khách.
Anh mặc một bộ đồ đen nghiêm nghị, chỉ cần ngồi yên đó thôi cũng đã toát ra đầy cảm giác áp bức cùng một sự uy nghiêm không thể chối cãi.
Có một người như vậy ở cùng phe mình thì cô còn gì phải lo lắng nữa, trái tim đang xốn xang bất an của Ôn Chiêu Ninh lập tức trở nên bình lặng.
Hạ Hoài Khâm nghe thấy tiếng bước chân bèn ngước mắt nhìn cô.
Hôm nay cô ăn vận rất nổi bật với chiếc váy liền cổ chữ V màu đỏ tươi giúp tôn lên trọn vẹn vòng eo thon gọn, lớp trang điểm của cô cũng vô cùng tinh xảo cùng màu son đỏ rực tông xuyệt tông với chiếc váy khiến cô càng thêm rạng rỡ, cuốn hút và toát ra khí chất ngời ngời.
Rất tốt, ly hôn thì nên xinh đẹp và ung dung như thế này!
Hai người cùng nhau đi đến nhà họ Lục.
“Hừ, tôi thấy từ hôm tiệc sinh nhật của bà Thượng Quan là bọn họ đã nhảy từ sàn nhảy lên tận giường rồi cũng nên.” Bà Triệu Mạn Lệ trưng ra bộ mặt đầy vẻ chán ghét.
Ôn Chiêu Ninh bị chọc tức: “Tôi thấy hệ thống ngôn ngữ của hai mẹ con nhà này đều chưa phát triển hoàn thiện nhỉ, sao ai nấy cũng ăn nói khó nghe như thế?”
“Cô mắng ai là chó đấy, tôi thấy các người đúng là gan to bằng trời rồi mới dám tìm đến tận cửa, bộ thật sự coi nhà họ Lục tôi dễ bắt nạt lắm sao?”
Hạ Hoài Khâm hoàn toàn không để hai người Lục Hằng Vũ và Triệu Mạn Lệ vào mắt.
“Thị trưởng Lục có nhà không?” Anh thản nhiên lên tiếng: “Khi ký thỏa thuận ly hôn, tốt nhất là nên có Thị trưởng Lục ở bên cạnh chứng kiến.”
“Anh điên rồi sao? Chồng tôi là Thị trưởng đấy, ông ấy làm gì có thời gian rảnh mà quản mấy chuyện vặt vãnh này, hơn nữa con trai tôi chỉ bỏ một người đàn bà thôi thì cần gì ai chứng kiến?”
“Thị trưởng Lục sẽ muốn chứng kiến thôi, bởi vì trong quá trình ký thỏa thuận ly hôn, có lẽ tôi sẽ đề cập đến dự án Cảng Thượng Hải.”
Vừa nghe đến dự án Cảng Thượng Hải, sắc mặt Lục Hằng Vũ lập tức thay đổi.
Người khác có thể không biết nhưng hắn thì rõ hơn ai hết, dự án Cảng Thượng Hải là dự án có số vốn lớn nhất tại thành phố này kể từ khi cha hắn là ông Lục Càn Dũng lên nhậm chức, từ khâu xây dựng cho đến khi hoàn thành và kêu gọi đầu tư, hai cha con hắn đã thao túng ngầm để vơ vét đầy túi, nếu chuyện này mà bị lộ ra thì không chỉ cái ghế cha hắn đang ngồi không giữ được, mà e là cả hai cha con đều phải vào tù bóc lịch!
“Luật sư Hạ, anh cũng có làm ăn ở Cảng Thượng Hải mà, nếu cảng biển đó có chuyện gì thì anh cũng bị thiệt hại thôi, hay là thế này, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng đi...”
“Mười phút.” Hạ Hoài Khâm không thèm đếm xỉa đến lời xuống nước cầu hòa của Lục Hằng Vũ, anh nhìn đồng hồ rồi đưa ra tối hậu thư: “Mười phút sau, tôi muốn gặp Lục Càn Dũng.”
Lần này, ngay cả cách xưng hô cũng đã thay đổi.
Lục Hằng Vũ hiểu rằng nếu trong tay Hạ Hoài Khâm không có bằng chứng thực tế thì anh chắc chắn sẽ không dám ngạo mạn như vậy.
“Anh đe dọa ai đấy?” Bà Triệu Mạn Lệ không rõ nguyên do nên thái độ vẫn rất ngông cuồng: “Chồng tôi là người mà anh muốn gặp là gặp được sao?”
“Mẹ.” Lục Hằng Vũ giữ bà Triệu Mạn Lệ lại rồi nháy mắt với bà: “Mau gọi điện bảo cha về đi, sắp có chuyện lớn rồi.”
--
Ôn Chiêu Ninh không biết bốn chữ “Cảng Thượng Hải” có ma lực gì, tóm lại là chưa đầy mười phút sau khi Hạ Hoài Khâm tuyên bố, ông Lục Càn Dũng đã hớt hải chạy về rồi mời Hạ Hoài Khâm vào phòng sách để nói chuyện riêng.
Hạ Hoài Khâm trực tiếp từ chối: “Hôm nay tôi đến đây với tư cách là luật sư đại diện ly hôn của cô Ôn để cùng cô ấy ký thỏa thuận ly hôn, những chuyện khác tôi hoàn toàn không bàn đến.”
Nói xong, anh đưa bản thỏa thuận ly hôn mà Ôn Chiêu Ninh đã soạn sẵn cho Lục Hằng Vũ.
“Mời anh Lục xem qua, nếu không có vấn đề gì thì ký tên ngay đi, ký xong rồi đi làm thủ tục.”
Lục Hằng Vũ nhận lấy bản thỏa thuận và lướt mắt nhìn qua một lượt rồi khó chịu nói: “Ba mươi triệu tệ? Ôn Chiêu Ninh, giờ cô cậy có người chống lưng nên định sư tử ngoạm đấy à? Năm đó cô có mang theo nhiều của hồi môn như vậy không?”
“Nhà cửa, xe cộ, cửa hàng, tiền mặt và cổ phiếu, những thứ tôi mang theo năm đó còn nhiều hơn ba mươi triệu tệ nữa kìa, trong đó có rất nhiều bất động sản đã bị anh lén lút bán đi nên giờ cũng chẳng tính toán nổi nữa.”
“Thế sao cô không tính luôn cả việc cô và con gái đã ăn ở tại nhà họ Lục suốt sáu năm qua đi?”
“Sáu năm nay mọi chi phí ăn mặc sinh hoạt của tôi và Thanh Ninh đều dùng tiền của chính tôi, tôi chưa bao giờ tiêu của anh lấy một xu.”
“Không được, ba mươi triệu là quá nhiều...”
Lục Hằng Vũ muốn đùn đẩy thì Hạ Hoài Khâm trực tiếp lắc nhẹ tập tài liệu trong tay.
“Trong quá trình xây dựng Cảng Thượng Hải, ngoài các hạng mục hạ tầng cảng biển thì việc thu mua thiết bị cũng tồn tại một lỗ hổng cực lớn, chỉ riêng tỉ lệ chiết khấu từ việc thu mua thiết bị nâng hạ container đã lên tới 238%, chỉ tính riêng khoản tham ô này thôi đã vượt xa con số ba mươi triệu rồi, có đúng không Thị trưởng Lục?” Giọng của Hạ Hoài Khâm không cao nhưng mỗi một chữ rơi vào tai ông Lục Càn Dũng đều nặng tựa nghìn cân.
Nói thật thì ngay cả bản thân ông Lục Càn Dũng cũng không thể đưa ra con số chính xác về tỉ lệ chiết khấu khi thu mua thiết bị năm đó, đủ thấy tập tài liệu trong tay anh có sức công phá mạnh đến mức nào.
Ông Lục Càn Dũng mồ hôi vã ra như tắm, ông liếc nhìn con trai Lục Hằng Vũ một cái: “Bớt nói nhảm đi, ký.”
“Dựa vào cái gì mà phải đưa cho người đàn bà này nhiều tiền như thế?” Bà Triệu Mạn Lệ gào lên: “Ôn Chiêu Ninh gả vào nhà họ Lục sáu năm rồi mà ngay cả một đứa con trai cũng không sinh nổi, dựa vào cái gì mà lúc ly hôn lại được chia nhiều tiền như vậy?”
“Im miệng!” Ông Lục Càn Dũng lườm vợ mình cháy mặt: “Đàn bà như bà thì biết cái gì? Hằng Vũ, mau ký đi!”
Tuy Lục Hằng Vũ rất tiếc số tiền đó nhưng mọi sự không cam lòng và vùng vẫy của hắn trước tập tài liệu trong tay Hạ Hoài Khâm đều trở nên vô nghĩa.
“Được, tôi ký.”
Sắc mặt Lục Hằng Vũ xám xịt, hắn chậm rãi viết tên mình lên bản thỏa thuận ly hôn.
Ôn Chiêu Ninh đã ký tên mình vào bản thỏa thuận từ trước khi tới, nên chỉ cần Lục Hằng Vũ ký xong là bản thỏa thuận này coi như hoàn tất.
Cầm bản thỏa thuận ly hôn có chữ ký của cả hai bên trong tay, mọi chuyện trong quá khứ như một thước phim câm lướt nhanh qua tâm trí cô, cuối cùng thì tất cả đã kết thúc rồi.
“Luật sư Hạ, anh xem, chữ cũng đã ký rồi, hiểu lầm giữa chúng ta cũng nên hóa giải rồi chứ?” Ông Lục Càn Dũng cười gượng gạo rồi chỉ vào tập tài liệu trong tay anh: “Nội dung trong tập tài liệu này chắc là sẽ không có ai khác ngoài chúng ta biết đâu nhỉ?”
Hạ Hoài Khâm không trả lời ông Lục Càn Dũng, anh chỉ đi đến bên cạnh Ôn Chiêu Ninh rồi hỏi cô: “Ôn đại tiểu thư, hôn ly xong rồi, vậy còn những món nợ khác cũng nên thanh toán một thể luôn chứ?”
Ôn Chiêu Ninh nhìn vào mắt anh và lập tức hiểu anh đang nói đến chuyện gì.
Hạ Hoài Khâm đang nhắc đến việc Lục Hằng Vũ đã bạo hành cô.
“Đi đi.” Hạ Hoài Khâm giơ tay nhẹ nhàng vén tóc mái của Ôn Chiêu Ninh sang một bên, đầu ngón tay lướt qua vết sẹo trên trán cô: “Hắn đã đối xử với cô thế nào thì cô cứ trả lại như thế ấy.”
Tất nhiên Ôn Chiêu Ninh cũng muốn trả lại cú đập mà Lục Hằng Vũ đã dành cho mình nhưng việc dùng bạo lực để trị bạo lực vẫn khiến cô có chút do dự.
“Không dám sao?” Hạ Hoài Khâm nắm lấy tay cô rồi cầm chiếc gạt tàn thuốc trên bàn trà lên: “Đừng sợ, tay cô có run thì cứ tính cho tôi, còn nếu lực không đủ thì tôi sẽ giúp cô!”
Câu nói này đã hoàn toàn xua tan tia đắn đo cuối cùng trong lòng Ôn Chiêu Ninh.
Ánh mắt cô trở nên sắc lẹm, dưới sự hỗ trợ và dẫn dắt của Hạ Hoài Khâm, cô đột ngột giơ tay lên...
“Không! Đừng! Ôn Chiêu Ninh! Cô dám!” Lục Hằng Vũ kinh hoàng la lớn.
Hóa ra khi bạo lực nhắm vào chính mình thì hắn cũng biết sợ, vậy mà lúc trước khi đối xử với Ôn Chiêu Ninh, hắn lại chẳng hề hay biết nỗi sợ hãi mà bạo lực mang lại cho người khác.
Con người ta chỉ khi tự mình trải nghiệm thì mới có thể thấu hiểu sâu sắc.
Bộp!
Một tiếng động trầm đục vang lên.
Chiếc gạt tàn đập trúng ngay vị trí tương tự trên trán Lục Hằng Vũ không sai một li.
Lục Hằng Vũ hét lên thảm thiết, máu tươi lập tức tuôn ra.
Nhìn bộ dạng đau đớn thảm hại của Lục Hằng Vũ, Ôn Chiêu Ninh cảm thấy một cơn giận tích tụ bấy lâu nay cuối cùng cũng được trút bỏ, thật là sảng khoái vô cùng.
“Các người điên rồi! Sao dám đánh con trai tôi bị thương thế này! Báo cảnh sát! Mau báo cảnh sát đi!” Bà Triệu Mạn Lệ cuống quýt kêu gào.
Lúc chiếc gạt tàn đập vào đầu Ôn Chiêu Ninh thì coi như chỉ là va chạm nhẹ, còn khi đập vào đầu con trai mình thì lại vội vàng đòi báo cảnh sát, người này đúng là tiêu chuẩn kép.
“Tôi chỉ lỡ chạm vào hắn ta một chút thôi mà, phu nhân Lục bà vội vàng cái gì chứ?” Ôn Chiêu Ninh dùng chính những lời lẽ của bọn họ để vặn vại lại.
“Cô...” Bà Triệu Mạn Lệ vừa cuống vừa giận đến đỏ cả mặt, bà quay sang nhìn ông Lục Càn Dũng cầu cứu: “Chồng ơi, con trai chúng ta bị đánh rồi, ông không định quản sao?”
Ông Lục Càn Dũng nhìn tập tài liệu trong tay Hạ Hoài Khâm, làm sao mà ông dám báo cảnh sát được chứ?
Trong phòng khách, người thì im lặng, người thì gào khóc, mọi thứ trở nên hỗn loạn vô cùng.
“Hãy nhớ lấy.” Hạ Hoài Khâm đứng sau lưng Ôn Chiêu Ninh và gằn từng chữ một: “Từ nay về sau, không một ai có thể động vào cô dù chỉ một sợi tóc.”
Vào khoảnh khắc này, Hạ Hoài Khâm không chỉ giúp cô trả thù mà còn đích thân kéo cô ra khỏi vị trí của một “nạn nhân”, tiếp thêm cho cô sức mạnh để phản kháng, một lòng dũng cảm mới mẻ cùng một ranh giới bất khả xâm phạm.
--
Bước ra khỏi nhà họ Lục, sợi dây thần kinh căng như dây đàn của Ôn Chiêu Ninh cuối cùng cũng được nới lỏng, cô bỗng cảm thấy tinh thần vô cùng sảng khoái.
Cô thực sự nằm mơ cũng không dám nghĩ mọi chuyện lại được giải quyết thuận lợi đến thế.
Từ giờ trở đi cô và nhà họ Lục sẽ không còn bất cứ dính dáng gì nữa, nợ nần của nhà họ Ôn cũng có thể trả sạch rồi.
Cuối cùng cô cũng được tự do!
“Cảm ơn anh.”
Ôn Chiêu Ninh quay đầu lại định chia sẻ niềm vui được tái sinh này với Hạ Hoài Khâm, thế nhưng cô lại chạm phải đôi mắt sâu thẳm không thấy đáy của anh.
Anh lặng lẽ nhìn cô, hoàn toàn không còn cái dáng vẻ chống lưng cho cô như vừa rồi nữa.
“Đừng vội mừng sớm quá.” Hạ Hoài Khâm cúi người xuống rồi khóa chặt ánh mắt mình vào niềm vui chưa kịp tan biến trong mắt cô và lạnh lùng nhắc nhở: “Tiếp theo đây chính là cuộc giao dịch giữa tôi và cô.”
Trong phút chốc, Ôn Chiêu Ninh bị kéo tuột trở về với thực tại phũ phàng.
Đúng vậy, Hạ Hoài Khâm tuy đã giúp cô thoát khỏi chiếc lồng cũ nhưng chính anh lại tự tay đúc nên một chiếc lồng mới cho cô.
“Luật sư Hạ, tôi muốn nói chuyện với anh.”
“Muốn nuốt lời sao? Miễn bàn.”
“Tôi không định nuốt lời, tôi chỉ muốn bàn với anh một chút về thời hạn giao dịch thôi, trước đây anh nói là đợi đến khi anh ngủ chán, thế thì chung chung quá, vạn nhất cả đời này anh cũng không thấy chán thì chẳng lẽ tôi phải ở bên cạnh anh đến tận khi già khú đế sao?”
Hạ Hoài Khâm liếc nhìn cô một cái đầy lạnh lẽo: “Ôn đại tiểu thư, có phải cô đang quá tự tin vào bản thân mình rồi không?”
“Tôi chỉ nói là vạn nhất thôi mà, tất nhiên tôi biết anh chẳng đời nào muốn bị trói buộc với tôi cả đời, vậy nên chúng ta cứ ấn định một thời hạn đi.” Ôn Chiêu Ninh xích lại gần bên cạnh Hạ Hoài Khâm và dè dặt đề nghị: “Một năm, anh thấy một năm thế nào?”
Cô vừa dứt lời đã cảm thấy áp suất không khí xung quanh Hạ Hoài Khâm đột ngột giảm xuống.
“Một năm.” Hạ Hoài Khâm hừ lạnh một tiếng.
Cuộc hôn nhân chẳng ra gì của cô với Lục Hằng Vũ còn ràng buộc được cô tận sáu năm, vậy mà cô chỉ tình nguyện ở bên cạnh anh có một năm thôi sao?
Thấy Hạ Hoài Khâm có vẻ không ổn, Ôn Chiêu Ninh vội vàng hỏi: “Có phải tôi lại quá tự tin rồi không? Hay là... nửa năm nhé?”
“Ôn Chiêu Ninh! Cô đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu!”
“Vậy thì anh nói đi chứ, hãy đưa ra một con số cụ thể đi, ngay cả bị tuyên án thì cũng phải có thời hạn mà đúng không.”
Tuyên án...
Cô đúng là đang nhảy múa trên từng giới hạn của anh mà.
“Một năm.” Hạ Hoài Khâm nói: “Giao dịch giữa tôi và cô lấy kỳ hạn là một năm.”
“Vậy ngoại trừ thời gian buổi tối thì ban ngày tôi được tự do đúng không?” Ôn Chiêu Ninh thầm lên kế hoạch phải làm việc thật tốt để kiếm tiền nuôi bản thân và con cái.
“Không đúng, phải nói là ngoại trừ lúc ở trên giường ra thì những lúc khác cô đều được tự do.”
Ôn Chiêu Ninh ngẫm nghĩ về câu nói này của Hạ Hoài Khâm rồi khuôn mặt bỗng chốc đỏ ửng.
Vậy ý của anh là không chỉ buổi tối, mà ngay cả ban ngày anh cũng có thể có nhu cầu chuyện đó sao?
Ôn Chiêu Ninh đã dự cảm được những ngày tháng sắp tới của mình sẽ chìm trong bể lửa như thế nào rồi.
“Đi thôi.” Hạ Hoài Khâm nói.
“Đi đâu ạ?”
“Chuyển nhà.” Anh nhìn Ôn Chiêu Ninh và thông báo: “Tối nay, tôi sẽ chính thức chuyển đến ở cùng cô.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
