"Tra được một chút rồi."
Lạc Tầm chợt nghĩ đến suy nghĩ khác nhau của anh và Trì Hạ khi xem hai bức tranh ở nhà Trương Văn và Lâm Vi, anh nhíu mày, liếc nhìn Trì Hạ một cái.
Trì Hạ cụp mắt, vẻ mặt vô tội nhấp ngụm nước lạnh trong cốc, một luồng lạnh thấu tim dội xuống khiến cô suýt rùng mình.
"Đừng coi thường sức mạnh của một bức tranh."
Lạc Tầm nói đầy ẩn ý, rồi hỏi tiếp: "Còn gì khác không?"
"À, có."
Tóc Xoăn nói tiếp: "Em tra được loạt tranh này đã được một nhà sưu tập trong nước mua lại nhưng cụ thể là ai thì không tra ra được, giao dịch được thực hiện trong trạng thái bảo mật. Nhưng em tìm được thông tin khác, ngay nửa năm trước, tại Đông Châu từng tổ chức một triển lãm tên là “Người Đuối Nước”. Hoạt động này không chỉ trưng bày tranh ảnh mà còn rất nhiều hạng mục khác, đều liên quan đến bệnh trầm cảm."
Người Đuối Nước... Lạc Tầm nghe cái tên này trong lòng khẽ động, cảm thấy cực kỳ quen tai nhưng trong thoáng chốc lại quên mất mình đã nghe thấy ba chữ này ở đâu.
Ngược lại là Trì Hạ, mắt cô sáng lên, nhìn sang: "Người Đuối Nước? Anh chắc chắn là chủ đề này chứ?"
Tóc Xoăn hơi ngạc nhiên, gật đầu: "Đúng vậy, có vấn đề gì sao?"
Lúc này Lạc Tầm cũng chợt nhớ ra, ba chữ này anh vừa nhìn thấy ở nhà Trần Lệ cách đây không lâu.
Trì Hạ cầm cuốn sách tâm lý qua, mở ra, lấy tấm kẹp sách bên trong: "Mọi người xem, là hoạt động này sao?"
Lâm Văn Giác và Tào Bân đều ghé sát lại xem tấm thiệp mời được dùng làm kẹp sách kia.
Tóc Xoăn nghiêm túc xem xong: "Đúng, chắc chắn là hoạt động này. Trì Hạ, mọi người tìm thấy cái này ở đâu?"
"Nhà Trần Lệ." Lạc Tầm nói.
"Nhà Trần Lệ?"
Tào Bân ngẩng đầu, nhất thời đầu óc hơi mơ hồ: "Khoan đã, để tôi vuốt lại. Ý là trong một cuốn sách ở nhà Trần Lệ có kẹp một tấm kẹp sách như thế này, tấm kẹp sách này thực ra là thiệp mời triển lãm, trong nội dung triển lãm có loạt tranh “Cầu Cứu” liên quan đến người trầm cảm, đúng không?"
"Không sai."
Lạc Tầm ngồi xuống: "Còn một điểm anh chưa nói đến, hai bức tranh trong loạt tranh này lần lượt xuất hiện tại nhà của Trương Văn và Lâm Vi?"
Tổ chuyên án rơi vào sự im lặng ngắn ngủi, Trì Hạ đặt cốc giấy xuống bàn phát ra tiếng động nhẹ.
Lạc Tầm gõ gõ mặt bàn nói: "Trước đó chúng ta phát hiện tại nhà ba nạn nhân đều có rất nhiều quần áo đa phong cách cùng lượng lớn mỹ phẩm. Trì Hạ đã đưa ra một hướng suy nghĩ mới, vì đến giờ chúng ta vẫn không tìm được hình ảnh nạn nhân rời khỏi nhà trước khi bị hại, vậy có khả năng nào họ đã thay đổi cách trang điểm và ăn mặc, chủ động rời nhà đi gặp hung thủ hay không?"
Lâm Văn Giác là người đầu tiên tán thành suy đoán này: "Cậu nói như vậy, quả thực đây là giả thuyết có khả năng nhất trong số các giả thuyết hiện có."
Nói xong, anh ta cười híp mắt nhìn Trì Hạ, đầy ẩn ý nói: "Quả nhiên, trong tổ phải có một cô gái mới được. Mấy manh mối này dù có bày ra trước mặt đám đàn ông chúng ta thì cũng chẳng ai nghĩ tới hướng đó, đúng không đội trưởng?"
Lạc Tầm biết anh ta đang cố tình châm chọc mình, anh trừng mắt nhìn anh ta một cái chẳng mấy thiện cảm: "Chỉ có anh là biết nói chuyện thôi hả?"
Tào Bân và Tóc Xoăn cười trộm, cũng hùa theo lời Lâm Văn Giác: "Đúng đấy sếp, phải nói là Trương Văn và các nạn nhân khác có nhiều quần áo, mỹ phẩm là sự thật chúng ta phát hiện ngay từ đầu. Nhưng mấy gã đàn ông chúng ta, người nào người nấy đều khô khan, ai mà nghĩ ra được họ sẽ rời nhà bằng cách đó chứ. Sếp có gõ vỡ đầu em thì em cũng chưa chắc đã nghĩ tới đâu. May mà có Trì Hạ, anh xem, cô ấy vừa đến, vụ án đang bế tắc của chúng ta bỗng nhiên có manh mối."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
