“Cậu ta không nhìn thấy sao?”
“Chắc là không phải đâu, một hòn đảo lớn như vậy, chỉ cần không mù là có thể nhìn thấy ngay mà!”
“Vậy tại sao cậu ta lại không đi lên? Chẳng lẽ cho rằng bản thân là cao thủ, còn muốn đi săn giết những tuyển thủ khác nữa?”
“Tôi thiên về hướng cậu ta không nhìn thấy hơn.”
“Trăm phần trăm là mắt mù, xứng đáng, người của hành tinh rác không xứng đáng được lên bờ.”
“Người của hành tinh hỗn loạn có vận may tốt được lên bờ thì còn hiểu được, vậy mà vẫn còn một tuyển thủ nữa của hành tinh rác?”
“Lam Tinh? Tới từ cùng một hành tinh rác với 2333 à?”
“Má ơi, dựa vào cái gì?! Tôi phải đến xem thật nhanh mới được!”
Vì thế, một số lượng lớn người rời khỏi phòng phát sóng trực tiếp của Hòa Ngọc.
Ngay cả người của Lam Tinh cũng kinh ngạc thốt lên: “Lăng Bất Thần”, cái tên này đúng là có sức ảnh hưởng ở Lam Tinh, nhưng dựa trên góc độ thi đấu thì cậu ấy cũng giống như Hòa Ngọc, không được người của Lam Tinh coi trọng.
So với Bạc Kinh Sơn là bộ đội đặc chủng, hay một ca sĩ hoặc là một minh tinh nhỏ tuyến mười tám đều yếu hơn rất nhiều.
Ngàn lần không ngờ phòng phát sóng trực tiếp của Hòa Ngọc treo ở mấy vị trí đầu của khu vực tuyển chọn là người đầu tiên của Lam Tinh nhìn thấy hải đảo.
Mà Lăng Bất Thần vẫn luôn lặng yên không một tiếng động, là người đầu tiên của Lam Tinh bước lên hải đảo!
Hòa Ngọc nghe thấy thông báo, biểu cảm trên mặt không hề thay đổi, vẫn nắm lấy sợi len xâu đầy cá khô nhỏ của cậu, đón ánh nắng chỉ huy cá lớn tiếp tục bơi về phía trước như cũ.
Thời tiết thật đẹp.
Tâm trạng cũng phải thật tốt.
Trong phòng phát sóng trực tiếp của Hòa Ngọc còn lại một vài người, bọn họ đang tò mò Hòa Ngọc có nhìn thấy hải đảo hay không, cũng rất tò mò rốt cuộc là cậu muốn làm cái gì.
Bọn họ xem một hồi liền nhìn thấy Hòa Ngọc lôi quyển Nguyên tắc cơ bản phát triển năng lực chiến đấu ra đọc nghiêm túc.
Đạn mạc: "???"
....
Ba ngày sau.
Vòng tuyển chọn trên biển là giai đoạn tìm hải đảo, là giai đoạn đào thải nhiều người chơi nhất, cũng là giai đoạn tàn khốc nhất.
Đặc biệt là Show sống còn đỉnh lưu lần này, ban tổ chức phá vỡ quy tắc, mời nhiều “hành tinh rác” tham dự như vậy còn không phải là vì “chết” càng nhiều thì sẽ có càng nhiều lượt xem hơn hay sao?
Những tuyển thủ dự thi của những hành tinh nhỏ yếu, nền khoa học kỹ thuật không phát triển đó sợ nhất không phải là gặp cá lớn hay là những con quái vật đáng sợ trong biển, bọn họ sợ nhất là gặp... những tuyển thủ dự thi khác.
Gặp phải cá lớn hay quái vật chỉ có một kết quả là bị ăn thịt.
Nhưng khi gặp phải những tuyển thủ dự thi khác, kết quả quá đáng sợ làm cho người ta không thể tưởng tượng nổi.
Nói cho cùng thì không một ai biết được những người này sẽ làm ra chuyện gì.
Đặc biệt là là những tuyển thủ của hành tinh chính tham gia vì mục đích săn giết.
Một đội ngũ của hành tinh chính mở thuyền ra, gặp phải một tiểu đội gồm những người đến từ hành tinh rác liên kết lại.
Khác với đội ngũ của hành tinh chính, tiểu đội này cực kỳ chật vật, gần như tất cả mọi người đều bị thương, “thuyền” mà bọn họ ngồi chỉ là nhặt mấy thanh gỗ rồi ghép lại thành một bè gỗ đơn giản, ५० giống như hai phe đối lập với chiếc thuyền kayak của hành tinh chính.
Trong nháy mắt khi nhìn thấy thuyền kayak, tiểu đội chật vật này liền biến sắc, lập tức lùi lại nhường đường cho thuyền kayak kia đi, trắng mặt cầu nguyện mình không gặp phải kẻ săn giết.
Nhưng mà thuyền kayak không tiếp tục đi về phía lúc trước bọn họ đi, ngược lại hướng dần về phía bè gỗ.
Mặt của tiểu đội hành tinh rác càng trắng hơn.
“Người của hành tinh rác?” Trên thuyền kayak, người dẫn đầu là người chỉ có một con mắt, gã híp con mắt duy nhất của mình, cao cao tại thượng mà nhìn xuống tất cả mọi người với khuôn mặt lo lắng trên bè gỗ.
Những người trên bè gỗ không dám nói lời nào.
Độc Nhãn không kiên nhẫn: “Nói chuyện.”
Người dẫn đầu trên bè gỗ há miệng thở dốc, thật cẩn thận nói: “Chúng tôi là người của hành tinh Thổ Dục.”
Độc Nhãn châm biếm: “Hành tinh Thổ Dục? Chưa nghe thấy bao giờ, là một hành tinh rác mới gia nhập lần này đúng không.”
Người trên bè gỗ ngập ngừng vài giây, không nói lời nào.
Độc Nhãn đánh giá bọn họ, đột nhiên lạnh mặt đi: “Người của hành tinh rác, đều đáng chết.”
Giọng nói vừa dứt, gã đột nhiên rút đao ra chém xuống thật mạnh.
"Âm..."
Bè gỗ vỡ vụn, người dẫn đầu còn bị chém đứt hẳn một cánh tay, máu tươi nhiễm đỏ cả một vùng nước biển xung quanh trong nháy mắt, hấp dẫn vô số cá Piranha (*) nhào lên.
(*) Cá Piranha hay còn gọi là cá răng đao/cá cọp, đây là một loài cá ăn thịt người với hàm răng sắc nhọn.
"A a a a a...” Người nọ kêu thảm.
"Ha ha ha!” Những người trên thuyền kayak cười ha ha.
“Những người của hành tinh rác này thật là yếu ớt, một đao là xong, không có chút cảm giác khiêu chiến nào, chậc chậc.” Có người trên thuyền kayak nói.
Độc Nhãn mỉa mai: “Người như vậy cũng dám đi thi, không phải đến chỉ để tao giết chơi thôi sao?"
Nói xong, gã nâng đao lên, chỉ huy thuyền kayak chậm rãi tiến về phía trước.
Gã không vội vàng giết người, gã hưởng thụ sự sợ hãi của những người đến từ hành tinh rác đó, gã cũng biết, người của hành tinh rác càng sợ hãi khóc lóc thì khán giả sẽ càng thích thú.
Gã đến càng lúc càng gần, trên gương mặt của những người đang trôi nổi trên mặt nước tràn đầy vẻ chết lặng và tuyệt vọng.
Trong giây phút gã giương đao lên một lần nữa, phía xa xa đột nhiên truyền đến tiếng rẽ sóng rất lớn.
Sắc mặt của Độc Nhãn và đồng đội gã thay đổi hẳn, hoảng sợ nhìn về phía âm thanh truyền đến.
Đây là động tĩnh minh chứng cho việc cá lớn, boss nhỏ của vòng tuyển chọn trên biển xuất hiện.
Quả nhiên chỉ vài giây sau, một thân hình to lớn đã xuất hiện trước mắt bọn họ.
Con cá lớn này to hơn tất cả những con cá lớn mà bọn họ gặp phải, động tác nhanh như gió, thân thể mạnh mẽ khi cử động gây ra sóng to gió lớn, làn da màu lam của nó nhô lên trên mặt nước cực kỳ loá mắt, đường cong thon dài ánh lên vẻ bén nhọn dưới ánh mặt trời.
Trong chớp mắt nó đã bơi đến trước mặt.
Nó nhắm đôi mắt lạnh nhạt đó lại, cũng đã ngậm chặt cái miệng làm cho người ta phải sợ hãi, nhưng vẫn làm cho mọi người cảm nhận được cơn hoảng sợ từ tận sâu trong đáy lòng.
Lần này đến lượt mấy người Độc Nhãn tuyệt vọng.
Đây là con cá lớn có thân hình lớn nhất, có tốc độ nhanh nhất mà bọn họ từng gặp phải, khiến cho bọn họ hiểu rõ rằng bọn họ không thể chạy trốn khỏi vị bá chủ của một phương đại dương này được!
Độc Nhãn gần như mất giọng, há miệng thở dốc, không tiếng động nói: "Chạy...”
Ngay lúc gã mở miệng, gã và người bên cạnh gã không chút do dự đẩy toàn bộ những người khác xuống nước, trọng lượng thuyền kayak phải chịu đựng trở nên nhẹ hơn rất nhiều, nó nhanh chóng bơi vọt lên phía trước.
Trong mắt Độc Nhãn hiện lên hy vọng.
Gã có thể trốn thoát được đúng không?
Những người mà bọn họ đẩy xuống nước có cả mấy người của hành tinh rác nữa, cá lớn thích ăn thịt người, so với những người đã chạy đi là bọn họ, nó sẽ chọn ở lại ăn thịt số người nhiều hơn ở đó đúng không?
Sau khi thuyền kayak bơi ra rất xa, Độc Nhãn quay đầu lại nhìn, thấy cá lớn đã bơi xung quanh mấy người của hành tinh rác, cách gã cả một khoảng.
Độc Nhãn nhếch môi: “Chạy thoát rồi, tao chạy trốn thành công rồi! Ha ha ha --"
Tiếng cười to của gã đột nhiên im bặt.
Sau lưng, con cá lớn kia đấu đá lung tung, dẫn theo sóng nước xốc cả bè gỗ lẫn người của hành tinh rác lên, nhưng nó lại không dừng lại dùng bữa, ngược lại duy trì tốc độ trước đó tiếp tục bơi về phía trước.
Hướng mà nó bơi đúng là phương hướng hai người Độc Nhãn đang chạy trốn.
Thuyền kayak của bọn họ đã đi được một đoạn, nhưng trong mắt cá lớn quãng đường ngắn ngủi này căn bản không đáng nhắc đến, cá lớn càng ngày càng đến gần.
Đền gần rồi hai người Độc Nhãn mới nhìn thấy trên đầu cá lớn còn có một người đang đứng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)