Phương Diệu Văn vui sướng khi người gặp họa nói: "Ngươi liền thảm."
Không chỉ bản thân bị liên lụy do khế ước phản phệ, mà Kỷ gia cũng sẽ tìm hắn gây phiền phức.
Cố Trường Thanh hơi sững sốt.
Tính tình cứng đầu.
Nóng nảy như lửa.
Người mà Phương Diệu Văn miêu tả, thật sự là người mà hắn quen biết sao?
Ấn tượng của hắn về Kỷ Diễn hoàn toàn không liên quan gì đến nóng nảy như lửa, người kia...
Nói như thế nào nhỉ.
Lúc nóng lúc lạnh, khi thì ôn hòa, khi thì lạnh lùng, tính tình có cứng đầu hay không thì không biết, nhưng tính tình không tốt thì đúng là thật.
Có lẽ là do đã trải qua đủ loại ấm lạnh của nhân gian, hắn nghĩ thầm.
...
Phương Diệu Văn đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh.
Sau khi hắn rời đi...
Trong lòng Cố Trường Thanh rối rắm.
"Có nên đi thăm hắn không đây?"
Dù sao cũng là vị hôn phu, cho dù bọn họ vì lý do gì mà kết làm đạo lữ, Kỷ Diễn bị thương mà hắn không đi thăm hỏi giống như có chút không ổn.
Nhưng…
Cố Trường Thanh thật sự không muốn đến Ngự Hỏa Phong.
Của hồi môn của Kỷ Diễn rất phong phú, không chỉ khiến đồng môn ghen ghét, mà Kỷ gia cũng rất bất mãn, hắn đã sớm trở thành kẻ địch trong mắt bọn họ.
Kỷ Lễ hận Kỷ Diễn, thuận tiện cũng hận luôn hắn.
Cố Trường Thanh do dự một lúc.
Quyết định coi như không biết.
Dù sao những người hiểu chuyện đều biết hôn sự của hắn và Kỷ Diễn là như thế nào, nếu sư tôn không thông báo hoãn hôn lễ, hẳn là không có gì đáng ngại.
Hơn nữa, cho dù có vấn đề gì, chưởng môn cũng sẽ giải quyết.
Dù sao, hôn ước của hai phong đã náo loạn 2 năm, khó khăn lắm mới có thể giải quyết, nếu Kỷ Diễn xảy ra chuyện gì, sẽ lại biến thành trò cười.
Cố Trường Thanh thả lỏng tâm tình, an tâm chờ đợi ngày thành thân.
Thậm chí còn có suy nghĩ đen tối.
Nếu Kỷ Diễn chết trước khi thành thân.
Hắn lại có thể khôi phục cuộc sống bình yên như trước, tiếp tục làm một con cá mặn (*) trong tông môn.
(Cá mặn: chỉ những người không cầu tiến bộ, sống an phận.)
...
Hai ngày sau…
Hy vọng của Cố Trường Thanh tan thành mây khói.
Hôn lễ vẫn được tổ chức như dự định.
Sáng sớm tinh mơ, hắn đã bị người ta lôi kéo, trang điểm.
Một bộ pháp y màu đỏ, đường viền hoa văn màu vàng kim, kỳ thật mặc vào còn rất đẹp.
Cố Trường Thanh ở trong lòng nói thầm.
Tông môn xác thật rất rộng rãi.
Hỷ phục đều là pháp y cấp ba, nhưng khi nhớ đến nghề cũ của Ngự Hỏa Phong, trong lòng hắn liền bình thường trở lại.
Ngự Hỏa Phong chủ tu là luyện khí.
Kỷ chân nhân muốn làm ra hai kiện pháp y cũng không phải chuyện khó.
"Boong!"
Theo thời gian trôi qua, tiếng chuông của chủ phong vang lên.
Dưới sự hướng dẫn của người chủ trì, hắn bước lên lễ đài, ở giữa lễ đài là một tế đàn khổng lồ.
"Tới rồi, tới rồi." Các đệ tử vây xem náo nhiệt.
Cao tầng của tông môn lại nhìn ra được manh mối.
Chưởng môn nói là tổ chức long trọng.
Nhưng trên thực tế chỉ là người một nhà đóng cửa lại náo nhiệt, những người tham gia tiệc cưới hôm nay đều là người trong tông môn, không có khách mời bên ngoài đến chúc mừng.
Nhưng để làm nổi bật không khí náo nhiệt, bề ngoài vẫn là làm cho ra hình ra dạng.
Tiên hạc bay lượn.
Cánh hoa rơi xuống.
Tiếng đàn sáo du dương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)