Ví dụ như một thứ trông giống quả đào nhưng toàn thân phủ đầy lông trắng dài, Giản Hiểu Chi hỏi: “Thứ này bỏ hết lông đi thì cũng giống như quả đào thôi, vậy có ăn được không?”
Lang Hình đang đánh nhau với một con chim lớn, không nghe rõ: “Cái gì?”
Giản Hiểu Chi lại lớn tiếng nói lại một lần nữa.
Lang Hình quăng con chim lên cây, trả lời cô: “Tôi chưa ăn nhưng khuyên cô không nên.”
“Ồ.”
Giản Hiểu Chi ngoan ngoãn dời mắt, thấy một cây cải dầu mọc trong khe đá, thân lá xanh mướt, cánh hoa vàng non, trông rất ngon với có vẻ ăn được.
Nhưng khi Giản Hiểu Chi vừa ngồi xuống định xem kỹ hơn thì thấy nhụy hoa mở mắt, tròng mắt màu sắc khác nhau, trông như triển lãm kính áp tròng.
“...”
Thôi, các loài trong hậu tận thế chẳng tuân theo khoa học sinh học chút nào.
Tìm kiếm suốt một ngày, ngoài việc mở mang tầm mắt thì chẳng thu hoạch được gì.
Lang Hình đánh nhau thỏa thích rồi đưa Giản Hiểu Chi về.
Không mất mát là không có khả năng, cô nghĩ đến tương lai phải dựa vào dịch dinh dưỡng dở ói kia, chỉ thấy ê buốt cả hàm răng.
“Đợi đã, tôi xem đây là gì.”
Giản Hiểu Chi tinh mắt, phát hiện thứ gì đó trong bụi rậm bên đầm lầy.
Cô đẩy ra nhìn, là mâm xôi đỏ, quả chín đỏ mọng, quả biến dị to bằng quả trứng gà.
Đây là thứ tương đối bình thường và có thể ăn được mà cô thấy hôm nay.
Giản Hiểu Chi: “Cậu thấy cái này ăn được không?”
Dù sao khứu giác của Lang Hình cũng nhạy bén, lại sống ở đây lâu như vậy, nói thế nào kinh nghiệm cũng phong phú hơn cô.
“Tôi đã ăn rồi nhưng chẳng có vị gì.” Nói xong, Lang Hình lại hái thêm hai quả bỏ vào miệng.
Giản Hiểu Chi thấy cậu ăn xong không có việc gì, cũng hái một quả nếm thử, đúng thật không có vị gì, chỉ có vị ngọt nhạt của glucose nhưng vẫn ngon hơn dịch dinh dưỡng nhiều.
Vừa khéo cô mấy hôm nay lại cần uống dịch dinh dưỡng, chi bằng dùng quả này thay thế vậy.
Giản Hiểu Chi ghi nhớ vị trí này, hái quả cho đầy túi.
“Được, hôm nay coi như có thu hoạch, về thôi.”
Giản Hiểu Chi đứng dậy, bỗng thấy đầu óc choáng váng, trước mắt tối sầm, bụng thì đau quặn.
“Cậu...”
Cô còn chưa nói hết câu thì đã bất tỉnh.
“Này, cô làm gì vậy?” Lang Hình lúc đầu có hơi mất kiên nhẫn: “Đừng nằm trên đất giả chết.”
Cậu ta đi lại gần khom người nhìn kỹ, phát hiện môi cô đã bắt đầu chuyển sang màu tím đen.
Nguy rồi!
*
Sau khi Thụ Cơ an ổn vượt qua thời kỳ phát tình, tóc lại dài hơn rất nhiều, Nick vừa mở cửa phòng đã vấp phải tóc cô ta, lần này đầu không rụng, mà chỉ chậm rãi ngồi sang một bên bất động, cúi đầu xuống bắt đầu tự kỷ.
Thụ Cơ không chịu được khi thấy anh ta như vậy, cô ta nói vài câu với anh ta nhưng anh ta không trả lời.
Thụ Cơ lớn tiếng hỏi đám cùng phòng xung quanh: “Ai biết mấy ngày nay Nick bị làm sao không?”
Mọi người đều lắc đầu.
Lúc này, có người xác minh danh tính ở cổng viện nghiên cứu, sau đó xông vào.
“Lang Hình, cậu vội vàng như vậy định làm gì?!” Có một con quái vật suýt bị cậu ta đâm ngã.
Lang Hình đã quay lại với tốc độ nhanh nhất, lúc này cũng không quan tâm đến những thứ khác: “Tránh ra, tôi phải tìm tiến sĩ.”
Lang Hình sững sờ tại chỗ, dừng động tác, nghĩ thầm hình như cũng đúng, hiện tại tiến sĩ tạm thời không có hứng giết người, không có nghĩa là anh sẽ cứu nhân loại, vậy... Bây giờ phải xử lý thế nào?
Lúc này, Đoạn Uyên xuất hiện ở hành lang, từng bước đi xuống cầu thang.
Đám quái vật lập tức im lặng, chỉ còn lại tiếng bước chân của đôi ủng đen trên sàn gạch men bạc ở cầu thang.
“Tiến sĩ, cô ấy đã ăn cái này.”
Lang Hình lấy những quả đỏ trong túi của Giản Hiểu Chi ra.
Thụ Cơ nói đầy ẩn ý: “Lang Hình, không phải cậu hại cô ấy chứ?”
Lang Hình lập tức đỏ mặt, phản bác lớn tiếng: “Tôi chỉ cần véo nhẹ là có thể bóp chết cô ta, tại sao lại phải hại cô ta như vậy!”
“Ai biết được, không phải cậu vẫn luôn ghét nhân loại sao?”
Thụ Cơ không mấy vui vẻ, cô rất thích cô gái nhỏ này, không muốn cô bé xảy ra chuyện.
“Cô!”
Thấy hai người sắp cãi nhau, có khi còn đánh nhau nữa, Ưng Mậu kịp thời đứng ra nói: “Được rồi dừng lại đi, nếu Lang Hình muốn hại cô gái nhỏ này, tiến sĩ sao lại để cậu ta đưa cô nhóc đi chứ?”
Nếu nói Đoạn Uyên là người đầu tiên thành lập viện nghiên cứu thì Ưng Mậu là người đầu tiên chính thức vào ở, Ưng Mậu đã theo Đoạn Uyên rất lâu, dù Đoạn Uyên đối xử hờ hững với tất cả mọi người, họ cũng biết Đoạn Uyên có phần tin tưởng Ưng Mậu.
So với những con quái vật khác, Ưng Mậu không phải là kẻ mạnh nhất nhưng thâm niên của anh ta bày ra đó nên mọi người thường rất kính trọng, gọi anh ta là anh Mậu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
