Nick đưa tay vào trong bụng mình lục lọi một hồi lâu, rồi bất ngờ lấy ra một bông hoa nhỏ màu hồng nhạt.
Anh ta cẩn thận lau đi lớp bùn dính trên những cánh hoa, sau đó đặt bông hoa nhỏ ấy lên cánh chim xám giờ đã đông cứng vì máu khô.
---
Giản Hiểu Chi và Nick im lặng quay trở lại viện nghiên cứu.
“Cảm ơn anh.” Giản Hiểu Chi nói với Nick.
Nick gật đầu, cúi đầu đi về phòng mình.
Giản Hiểu Chi xách xô phấn hoa đi tìm Thụ Cơ.
Thụ Cơ nhìn thấy xô phấn hoa thì giống như ông chủ nhìn thấy đầy một thùng vàng, mắt sáng rực lên, không còn nằm lì bất động nữa, đột ngột ngồi dậy ôm lấy Giản Hiểu Chi.
Giản Hiểu Chi vừa xách xô xích xa ra một chút, sợ cô ta làm đổ, vừa chịu đựng sự nhiệt tình của cô ta: “Giờ tôi phải làm thế nào để đưa cho cô đây.”
Thụ Cơ cười đến mức không khép được miệng: “Cô chỉ cần đưa phấn hoa vào nhụy hoa của tôi là được.”
“Được rồi.”
Giản Hiểu Chi liếc nhìn “Tóc” của cô ta nhiều như thác nước, cùng với những bông hoa trắng dày đặc.
Cô nghi ngờ rằng thùng phấn hoa này có thể không đủ dùng, có khi phải tiết kiệm một chút.
Giản Hiểu Chi đứng tại chỗ suy nghĩ một lúc, đột nhiên nhớ lại Đoạn Uyên từng dùng que thủy tinh chấm thuốc lên người cô, không hiểu sao cô cũng muốn trải nghiệm cảm giác này.
Cô lên phòng thí nghiệm ở tầng ba.
“Tiến sĩ, tôi muốn mượn cốc đong và que thủy tinh của anh.”
“Ừm” Đoạn Uyên thậm chí còn không ngẩng đầu lên: “Có cái mới trong tủ.”
“Ồ.”
Một lát sau, có tiếng mở tủ vang lên.
Đoạn Uyên đột nhiên nhớ ra điều gì, nâng mí mắt nhìn qua, chỉ thấy Giản Hiểu Chi đang nhón chân, nhảy lò cò bên cạnh tủ, trông chẳng khác nào một con ếch bị cắt mất chân.
“…”
Ngón tay giữa của Giản Hiểu Chi đã chạm tới đáy cốc đong, nhưng vẫn không kéo được ra.
Ngay sau đó, một bóng đen phủ lên đầu cô, một bàn tay thon dài đẹp đẽ dễ dàng lấy chiếc cốc đong xuống.
Giản Hiểu Chi còn đang sững sờ nhìn bàn tay của anh, không biết là vì làn da anh quá trắng hay vì lý do gì khác mà không thấy được một mạch máu nào trên mu bàn tay đó.
Đoạn Uyên áp cốc thủy tinh lên mặt cô, cụp mắt xuống, giọng điệu có vẻ thờ ơ: “Nhóc con, không với tới thì không biết nhờ người khác à?”
Thế là Giản Hiểu Chi hùng hồn trả lời: “Vậy anh giúp tôi lấy luôn que thủy tinh nữa, cảm ơn.”
Đoạn Uyên: “…”
Thấy cô lấy xong đồ liền bước những bước chân ngắn hì hục muốn rời đi, Đoạn Uyên túm lấy cổ áo cô: “Đi đâu?”
Vừa bị anh chế giễu chiều cao xong, Giản Hiểu Chi bực dọc đáp: “Anh quản tôi đi đâu?”
Đoạn Uyên đổi cách hỏi: “Đi làm gì?”
“Anh quản tôi đi làm gì?”
Đoạn Uyên:” Không phải cô định làm thí nghiệm sao?”
Anh tưởng cô hỏi xin dụng cụ là muốn học hỏi gì đó từ anh, thực tế là vô số người muốn lợi dụng anh để biết thêm về các thí nghiệm hoặc các loại thuốc khác nhau.
“Tại sao tôi phải làm thí nghiệm.” Nhìn thấy biểu cảm của Đoạn Uyên dần trở nên nguy hiểm, Giản Hiểu Chi lập tức đổi sang giọng điệu vô hại.
“...” Thụ Cơ đột nhiên thấy xô phấn hoa đó không còn thơm nữa.
“Không cần đâu ——”
Lời còn chưa dứt, Thụ Cơ đã trơ mắt nhìn Giản Hiểu Chi múc luôn nửa cốc phấn hoa.
“…” Thụ Cơ linh cảm rằng mình sắp tận số.
Giản Hiểu Chi ngẩng đầu lên thấy Thụ Cơ lại nằm lăn ra đất, trên trán cô ta như có chữ “Nguy.”
“Đừng sợ, tiến sĩ cho tôi mượn, không phải tôi lấy trộm.”
Một cốc đong chứa nước, một cốc đong đựng phấn hoa, dùng que thủy tinh thấm nước rồi lấy phấn hoa, rất dễ kiểm soát liều lượng.
Giản Hiểu Chi dùng que thủy tinh đã thấm phấn hoa quét lên nhụy hoa trên cành cây, Thụ Cơ lập tức phát ra tiếng rên rỉ.
Giản Hiểu Chi: “…”
Khi dùng hết một lượng nhỏ phấn hoa, mặt Thụ Cơ đã đỏ ửng, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng “A, đừng, ưm...” kỳ lạ.
Giản Hiểu Chi vừa cạn lời vừa nóng mặt, tim đập như muốn vỡ tung, không nhịn được nói: “Cô nhỏ tiếng thôi!”
Người không biết còn tưởng bọn cô đang làm chuyện gì kỳ quái lắm.
Cô không bao giờ ngờ rằng, bản thân là một nữ sinh viên đại học có phẩm chất tốt, lại có ngày phải làm chuyện bảo người khác nhỏ tiếng.
Nhưng đây là thời kỳ Thụ Cơ động dục, cô ta luôn kêu rất to, giống như mèo hoang mùa xuân vậy.
Kêu đến nỗi Giản Hiểu Chi tê liệt rồi, biểu cảm dần trở nên giống một lão hòa thượng quy y cửa Phật, thoát ly khỏi thế tục hồng trần vậy.
Ba tiếng trôi qua, phấn hoa đã dùng hết, tay chân Giản Hiểu Chi mỏi nhừ.
Nhìn Thụ Cơ vẻ mặt thỏa mãn, khóe mắt đuôi lông mày đều toát lên vẻ phong tình của người vừa làm xong chuyện gì đó, Giản Hiểu Chi chìm vào suy tư sâu sắc a, chẳng lẽ đây là thụ tinh nhân tạo... thụ phấn nhân tạo sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)