Cô học sáo dọc ở lớp âm nhạc hồi cấp hai nhưng cô lại thích sáo ocarina hơn, thế là tự học trong một thời gian dài, tuy trình độ không cao, nhưng chơi nhạc cụ này với cô chỉ là sở thích để giải trí mà thôi.
Sáo ocarina nhỏ thì âm thanh khá trong trẻo và vang, sáo ocarina lớn thì âm thanh trầm bổng hơn.
Sáo ocarina được chia thành loại sáu lỗ và loại mười hai lỗ, loại sau có âm vực rộng hơn.
May là chiếc sáo ocarina nhỏ bằng bàn tay cô đang cầm là loại sáu lỗ, nếu không, vì đã lâu không chơi nên cô có hơi quên cách thổi loại mười hai lỗ rồi.
Giản Hiểu Chi vừa bắt đầu thử âm thổi một đoạn ngắn, phát ra tiếng xì xì, rõ ràng là ngón tay còn vụng về bấm lỗ không tốt, hơi bị thoát ra ngoài.
Cô từ từ điều chỉnh cho quen, có thể thổi trọn vẹn một đoạn nhạc “Ngôi sao nhỏ.”
Giản Hiểu Chi nằm trong bồn tắm, hai chân duỗi ra lắc lư, vỗ nước bắn tung tóe theo nhịp điệu, ngửa đầu lên hít một hơi, chuẩn bị thổi một bài khó hơn.
“Rầm ——”
Cửa phòng tắm bị mở từ ngoài vào.
Trong làn hơi nước mịt mù, Giản Hiểu Chi nhìn thấy một đôi ủng đen, một chiếc quần đen thẳng thắp, phía trên là áo blouse trắng và áo sơ mi đen.
Ánh mắt lướt qua yết hầu trơn tru của anh, hàm dưới sắc lạnh, cuối cùng dừng lại ở đôi mắt màu trà.
Giống như lá phong đóng băng trong hồ băng vậy.
Đôi mắt vốn màu trà nhạt của anh lúc này ánh lên màu đỏ thẫm, trở thành màu trà đỏ.
Hơn nữa, tình trạng của anh tệ đến mức dường như hệ thống mạch máu trong người có thể đồng loạt nổ tung vào khoảnh khắc tiếp theo.
Giản Hiểu Chi nhất thời không quan tâm đến sự xấu hổ ngượng ngùng khi có người đột nhập vào phòng tắm, cô chìm người xuống một chút, mượn lớp bọt trên mặt nước để che đi cơ thể.
“Anh... sao vậy?” Cô khẽ hỏi.
Đoạn Uyên: “Tiếng động vừa nãy.”
“Làm anh khó chịu sao?”
Không thể nào.
Giản Hiểu Chi thực sự phục thính lực của anh, với thính lực như thế, nếu anh tham gia kỳ thi nghe tiếng Anh cấp bốn hoặc cấp sáu, chắc chẳng cần đeo tai nghe cũng có thể làm bài ngon lành.
“Tiếng động từ đâu ra vậy?” Anh hỏi.
Giản Hiểu Chi nhớ lại mình trước đây rất nhạy cảm với các dây thần kinh cảm giác đau, dễ rơi nước mắt sinh lý, cô cảm thấy dáng vẻ này của anh thực sự khó tin.
“Anh nói cái này à?” Cô lắc lắc vật trên tay: “Cái này gọi là sáo ocarina, vừa nãy tôi thổi nó.”
Trên mặt sáo ocarina trắng muốt có một họa tiết hoa mai.
Đoạn Uyên chẳng thèm để ý đến những giọt nước còn đọng trên tường, thả lỏng tựa vào tường ngồi xuống, chân trái co lên, tay trái đặt trên đầu gối.
“Tiếp tục đi.”
Thấy anh không muốn nói mình bị gì, Giản Hiểu Chi cũng không có thói quen truy hỏi tận cùng, cầm sáo ocarina tiếp tục thổi.
Trong phòng tắm lại lần nữa vang lên những âm thanh trong trẻo du dương, như thể mang theo chút hơi nước, trở nên có phần trầm lắng hơn.
Hai tiếng trôi qua.
Nước trong bồn tắm nguội lạnh, những bong bóng trên mặt nước đã tan hết, miệng Giản Hiểu Chi khô khốc.
Tuy nhiên, anh chàng tạo dáng bên tường kia hoàn toàn không có ý định để cô dừng lại.
Việc tự ngâm mình thổi sáo để thư giãn tâm trạng và bị ai đó đứng cạnh nhìn chằm trong khi thổi đúng là hai trải nghiệm hoàn toàn khác nhau.
Cô thổi hai tiếng, coi như hết lòng hết dạ rồi.
Giản Hiểu Chi dừng lại để thở một hơi, hơi nước trong phòng tắm đã tan đi không ít, cô quay đầu lại, nhìn thấy rõ ràng những mạch máu nổi cộm trên người Đoạn Uyên từ từ xẹp xuống.
Anh cúi đầu, tóc hơi ẩm ướt, khiến người ta không thể nhìn rõ nét mặt, nhưng lại mang đến cảm giác mệt mỏi, vô định, và chán chường.
“Sao không thổi nữa?” Giọng anh khàn khàn, như một người bệnh lâu ngày mới vừa mở miệng nói chuyện.
Giản Hiểu Chi định nói “Thổi mệt rồi, không thổi nữa” nhưng lời đến miệng lại bất ngờ biến thành: “Ngâm mình lâu quá, da sắp nhăn hết rồi, anh ra ngoài trước đi, tôi mặc quần áo vào.”
Cô tự giải thích trong lòng, dù sao cũng đang dùng phòng tắm của người khác, nếu anh muốn nghe tiếng sáo, để cô thổi thêm chút nữa cũng chẳng phải việc gì to tát.
Đoạn Uyên gật đầu, đứng dậy bước ra khỏi phòng tắm.
Anh bước thẳng về phòng thí nghiệm, liếc mắt nhìn đống hỗn độn trong phòng, sau đó liền giơ tay ấn công tắc gỡ bỏ cảnh báo, bật hệ thống máy dọn dẹp tích hợp trong tường.
Giản Hiểu Chi thay xong quần áo bước ra ngoài, không thấy Đoạn Uyên đâu, đoán rằng anh đã quay lại phòng thí nghiệm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



