“Tại sao lại muốn nhìn nơi này?” Người đàn ông hỏi khẽ.
“Vì tôi chưa từng thấy.”
Cô trả lời rất thật. Cô chưa từng nhìn thấy thế giới hậu tận thế. Đã đến rồi, không ngắm một chút rồi chết thì tiếc lắm.
Nói rồi, chân cô bắt đầu mềm nhũn vì bị anh ta dọa sợ, Đoạn Kiêu Lâm đưa tay giữ lấy người cô đang sắp ngã, chỉ dùng chút sức là đã đỡ cô dậy.
“Đứng cho vững.” Anh ta thu tay lại, tay phải lặng lẽ nhét vào túi áo.
Bùi Tây Tình lập tức đứng sát vào tường.
Anh ta dường như khẽ cười, giọng cực nhẹ, nhẹ đến mức khó mà nghe thấy: “Cô luôn như vậy à?”
Bùi Tây Tình không hiểu gì cả. Cô hơi cau mày.
So với một chiến sĩ xông pha trận mạc, anh ta giống như kẻ đứng trên đài cao quan sát, điều khiển mọi thứ, mặc kệ kẻ dưới quỳ lạy van xin.
Giống như bây giờ.
Cô gái trước mặt mặc đồ khá sạch sẽ, gương mặt nhỏ nhắn trắng hồng, cổ có vết thương rõ rệt, cảnh giác nhưng vẫn dám nhìn thẳng vào mắt anh. ta
Bùi Tây Tình vốn muốn buông xuôi nhưng nghe có vẻ như anh cho cơ hội, bèn nói đại một câu: “Anh?”
Đoạn Kiêu Lâm khẽ cười, giọng anh trầm hơn cả bóng đêm xung quanh nhưng trong mắt lại lạnh lẽo đến đáng sợ.
“Bảo cô nói đội nào bỏ rơi cô, chứ không phải gọi bậy.”
...
Bùi Tây Tình chỉ muốn tìm chỗ nào chui xuống cho đỡ xấu hổ. Cứ như cô đi đâu cũng tìm cách quyến rũ đàn ông vậy.
Mà cũng không sai, nguyên chủ trước kia đúng là kiểu người như thế. Cô... trước khi xuyên vào sách, cũng hơi giống nguyên chủ thật. Người ta còn gọi cô là Yêu Cơ Hoa Hồng cơ mà. Dù thấy xấu hổ nhưng đúng là cô có nhiều fan nam, mà fan nào cũng khá cuồng.
Lăng Lãng hừ lạnh: “Cô thuộc đội nào? Sao trước giờ tôi chưa gặp?”
“Tôi... là người của đội S1.”
“S1?” Lăng Lãng chống cằm: “Chưa từng nghe.”
“Cho nên họ mới bỏ rơi tôi, vì tôi là người vô dụng nhất đội, còn bị cắn nữa.”
“Nhìn là biết.” Lăng Lãng nói.
...
“Vậy thì...” Lăng Lãng lên đạn, hỏi Đoạn Kiêu Lâm: “Giết không?”
Bùi Tây Tình nuốt nước bọt: “Nếu tôi mất hết ý thức rồi thì hãy giết tôi, bây giờ tôi thấy đầu óc tỉnh táo lại rồi, chắc chắn sẽ không cắn người đâu, nếu thật sự phát tác thì tôi sẽ tự tránh xa, các anh có thể đừng vội giết tôi được không?”
“Cô nghĩ đẹp quá rồi.”
“Lên xe.” Hai giọng nói vang lên cùng lúc.
Lăng Lãng nhìn Đoạn Kiêu Lâm, không thể tin nổi. Không phải chứ?!
Gương mặt người đàn ông vẫn lạnh tanh: “Đi thôi.”
Lăng Lãng đơ người.
Anh trai hắn bị gì vậy? Trước giờ chưa từng có chuyện tha cho người bị nhiễm. Từ đầu đến giờ, bất kể ai cầu xin khóc lóc thế nào, Đoạn Kiêu Lâm cũng chưa từng nương tay.
Bùi Tây Tình sững người vài giây, vừa định thở phào, chưa kịp chuồn đã bị Lăng Lãng gọi lại: “Này, anh tôi bảo cô lên xe.”
Hả?
Bùi Tây Tình ngạc nhiên: “Hả?”
“Ở đây sắp có đợt xác sống tràn về rồi nhưng cô thì không cần lo, chúng sẽ không cắn cô đâu. Nhưng tụi tôi thì phải đi.”
“Thôi, tôi không muốn làm phiền các anh đâu.”
Lăng Lãng: “Không lên xe thì chết ngay tại chỗ.”
Cái quái gì vậy...
Đúng là… Cực đoan hết sức.
Đáng ghét!
Cô lên xe, ngồi ở ghế sau với tâm trạng thấp thỏm bất an.
Khoang sau chiếc G-Class rất rộng, bên cạnh chất đầy tài liệu, vũ khí đạn dược, thậm chí còn có mấy bản kế hoạch xây dựng căn cứ hậu tận thế và tài liệu đàm phán vũ khí.
Hai người này... đúng là không tầm thường chút nào.
Mặc dù loài người mới chỉ bước vào thời kỳ tận thế chưa được bao lâu nhưng gần như ai cũng thức tỉnh dị năng ngay trong năm đầu tiên bùng nổ xác sống. Tốc độ xây dựng cơ sở hạ tầng cũng nhanh đến mức không tưởng, chỉ trong năm năm ngắn ngủi đã phát triển vượt bậc, lần lượt lập nên năm căn cứ lớn nhất toàn cầu.
Thực lực của năm căn cứ này đều mạnh vượt trội, mỗi căn cứ có một Tổng chỉ huy cao nhất, và cả năm người này đều chịu sự quản lý của một tổ chức có tên là Farallon.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)