Dù sao cô cũng bị cắn rồi.
Chẳng bao lâu nữa ý thức của cô sẽ bị virus xâm chiếm, toàn thân thối rữa, tứ chi vặn vẹo rồi lê lết dưới mặt đất như một con quái vật vô tri.
Mạt thế càng kéo dài, vật tư càng khan hiếm, sinh tồn càng gian nan.
Con người sẽ nhanh chóng trở mặt thành thù, sẵn sàng giết nhau chỉ vì một chút thức ăn hoặc tài nguyên.
Hiện tại có thể điều đó chưa rõ ràng, vì phần lớn người sống sót vẫn đang trốn chạy, tìm kiếm đồng đội và lập nhóm bảo vệ lẫn nhau.
Nhưng tốc độ lây nhiễm của virus thây ma nhanh hơn tất cả những gì mọi người có thể tưởng tượng.
Cuối cùng chỉ có một số ít kẻ mạnh mới có thể tồn tại.
Nam nữ chính chắc chắn là những người sống sót đến cuối cùng.
Còn đối với những kẻ khác, đây chính là một vòng đào thải tàn khốc.
Và kẻ đang cận kề cái chết như cô đã vô tình bước một chân vào hàng ngũ của kẻ địch.
Chưa thức tỉnh dị năng mà đã bị cắn, đúng là quá đáng tiếc.
Dù sao cũng sắp trở thành thây ma nên cô quyết định tận hưởng thế giới tận thế theo cách riêng của mình.
Bùi Tây Tình không thích mấy trò rượt đuổi hay chiến đấu để sinh tồn.
Cô chạy không nổi, cũng chẳng buồn trốn.
Dù sao cũng sẽ bị nhiễm, không bằng ngắm cảnh trước khi biến thành quái vật.
Cứ thế cô lững thững đi dạo giữa bầy thây ma suốt cả ngày, đến tận khi trời tối.
Đang lang thang giữa thành phố hoang tàn, đột ngột có tiếng động cơ xe từ phía sau truyền tới.
Chỉ có con người mới sử dụng xe.
Chẳng lẽ lại là một đội dị năng giả nào đó?
Bây giờ đã nửa bước trở thành thây ma, tuyệt đối không thể để đám dị năng giả bắt được!
Nếu thực sự biến thành thây ma, ít nhất cô còn có thể lang thang khắp nơi ngắm nhìn thế giới.
Còn nếu bị bắt?
Chắc chắn chỉ có con đường chết.
Không chần chừ chút nào, cô lập tức trốn vào phía sau một tòa nhà bỏ hoang.
Tiếng động cơ ngày càng gần.
Cô nấp sau cửa sổ tầng hai nhẹ nhàng kéo một góc rèm, lặng lẽ quan sát.
Thành phố chìm trong màn đêm u ám, những con phố hoang vắng bị bao trùm bởi sự lạnh lẽo và điêu tàn.
Từng trận gió thổi qua mang theo mùi máu tanh và khói súng còn chưa tan hết.
Sau đó có một chiếc xe địa hình G-Class màu đen tuyền chậm rãi xuất hiện trên con đường đầy tro bụi.
Cửa xe “loảng xoảng” đóng lại.
Đôi chân thẳng dài bước xuống, chiếc quần tây đen ôm lấy bắp đùi săn chắc.
Là một người đàn ông cao khoảng 1m9 mặc áo sơ mi đen phẳng phiu.
Vai rộng, cơ bắp rắn chắc, cánh tay lộ ra dưới lớp vải sơ mi nhẹ nhàng siết lại theo động tác đóng cửa, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể xé rách giới hạn của bộ quần áo.
Khuôn mặt hắn sắc nét mang theo tính công kích và nguy hiểm. Đường nét góc cạnh, sống mũi cao, ánh mắt sắc lạnh đầy tự phụ.
Trên sống mũi là một chiếc kính gọng vàng mỏng, tôn lên khí chất tĩnh lặng nhưng nguy hiểm chết người.
Khoảng cách khá xa nên Bùi Tây Tình chỉ dám nấp phía sau cửa sổ, hé ra một đôi mắt thận trọng.
Từng câu nói mơ hồ truyền đến, có vẻ như là một cuộc giao dịch nào đó.
Đúng là một đêm trời tối gió lớn, hoàn hảo để thực hiện những phi vụ mờ ám.
Chẳng bao lâu sau cuộc trao đổi kết thúc.
Người đàn ông đeo kính gọng vàng bắt tay với đối phương, sau đó xoay người chuẩn bị lên xe rời đi.
Trên con phố trống trải, ngoại trừ đám người của hắn không còn bóng ai khác.
Gió lạnh rít gào trong màn đêm, tạo nên bầu không khí tĩnh lặng đến rợn người.
Người đàn ông đeo kính đứng bên cạnh xe, chậm rãi đưa điếu thuốc lên môi rít nhẹ một hơi.
Ánh mắt hắn hướng về một điểm nào đó rồi trở nên trầm trầm.
Hình như đã phát hiện ra điều gì đó.
Bùi Tây Tình lập tức rụt cổ lại.
Không thể nào… Hắn có thể nhìn thấy cô sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)