Lâm Duyệt bị sặc ớt, cô liên tục ho vài tiếng, đón lấy cốc nước lạnh Đàm Yến đưa cho uống cạn một hơi.
Nếu cô không nhớ nhầm, trong tài liệu của Chu Vân Sách đưa, dường như Hạ Viễn có một người em trai tên là Hạ Lẫm.
Lâm Duyệt vội hỏi: “Mời phụ huynh? Ai đi thế?”
“Anh trai nó chứ ai, hình như mở công ty, gia cảnh khá giàu có, quan trọng là thật sự rất đẹp trai nhé, còn kết bạn WeChat với tớ nữa, nhưng tớ có tự nhận thức.” Đàm Yến đột nhiên nhìn về phía Lâm Duyệt: “Hay là tớ giới thiệu anh ta cho cậu nhé?”
Lâm Duyệt lại ho kịch liệt vài tiếng, hồi lâu mới dừng lại, cô lau nước mắt rồi nói: “Tớ nghi ngờ anh trai của học sinh này là cấp trên của tớ.”
Đàm Yến “hả” một tiếng, không trùng hợp thế chứ?
Cô ấy mở khóa điện thoại cho Lâm Duyệt xem, khi Lâm Duyệt nhìn thấy cái tài khoản WeChat quen thuộc kia, hai mắt tối sầm lại.
Sau khi cô trở thành nhân viên chính thức đã kết bạn WeChat với Hạ Viễn, ảnh đại diện của anh là một chú chó Golden đang nằm trên bãi cỏ.
“Yến Tử, cậu nói xem, liệu anh ấy có nhìn thấy bài đăng tối qua của cậu không?”
Đàm Yến nhìn Lâm Duyệt với vẻ mặt đầy tuyệt vọng, thành thật gật đầu: “Ờ... chỉ có thể nói là, có khả năng này.”
Lâm Duyệt: “...”
Lúng túng quá!
Lâm Duyệt và Đàm Yến ăn cơm xong lại đi dạo quanh đó một chút, Đàm Yến mua một chậu cây cảnh, vốn Lâm Duyệt cũng muốn mua.
Nhưng vừa nghĩ tới Thanh Tịnh, bản thân còn không biết mình còn có thể ở đây bao lâu, nên lại thôi.
Đàm Yến nhận ra sự thất vọng của cô, không nhịn được huých cô một cái: “Sao thế?”
Lâm Duyệt: “Còn không phải Thanh Tịnh sao, cứ thế này mãi chắc tớ phải chuyển đi thôi.”
Đàm Yến: “Cậu muốn chuyển thì cứ chuyển, không cần lo cho tớ.”
Lâm Duyệt bĩu môi, ôm lấy cánh tay Đàm Yến, làm nũng nói: “Wow wow... Cậu tốt quá đi, nhưng không được đâu, lúc đầu chính là tớ kéo cậu qua đây, sao có thể bỏ mặc cậu được, hơn nữa, tớ chỉ sợ tính tình cậu quá tốt, chuyện gì cũng nhân nhượng cô ta.”
Đàm Yến thản nhiên nói: “Mọi người đâu còn ở cái tuổi nắm tay nhau đi vệ sinh nữa, vì hai đứa mình là bạn cùng phòng đại học nên tình cảm sâu đậm hơn chút, nhưng người trưởng thành bận rộn công việc, về nhà còn phải đối mặt với chuyện không vui, tớ thấy cũng không cần thiết, dù sao ngày nào tớ cũng ở trường, chỉ là buổi tối về ngủ một giấc thôi.”
Lâm Duyệt ừ một tiếng: “Để tính sau đi, giá thuê phòng ở đây đắt như vậy, từ năm nhất đại học đến giờ trong tay tớ mới để dành được năm mươi nghìn thôi.”
Đàm Yến: “Chẳng phải công ty các cậu có kí túc xá nhân viên sao? Tại sao không đăng ký?”
Hai người nhìn nhau, Đàm Yến dùng chìa khóa mở cửa lớn.
Chỉ thấy ba bốn nam nữ đang nâng ly rượu, mắng chửi cười đùa, nhìn thấy Lâm Duyệt còn vẫy tay với cô, bảo cô cùng chơi.
Lâm Duyệt quen những người này, đều là bạn của Thanh Tịnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
