Hạ Viễn ngẩng đầu lên từ hòm thư trong điện thoại, nói: “Đây là dì Tiền, ngoài dì ấy ra, trong nhà còn có dì La và chồng dì La, hai người họ phụ trách tất cả công việc hằng ngày và dọn dẹp trong nhà, sau này chắc cô sẽ thường xuyên giao thiệp với họ.”
Lâm Duyệt khẽ gật đầu, chào một tiếng.
Lâm Duyệt mỉm cười nhìn tài xế của Hạ Viễn: “Tài xế Vu, chào buổi sáng.”
Thực ra tuổi tác của vị tài xế này cũng không lớn, khoảng 35 tuổi, nghe nói còn là lính đặc chủng giải ngũ.
Vì cuộc họp đột xuất của Hạ Viễn, 8 giờ hai người đã đến công ty.
Hạ Viễn gõ vào bàn làm việc của Lâm Duyệt một cái: “Chuẩn bị nội dung cho cuộc họp nửa tiếng nữa đi, vì là quyết định đột xuất nên hơi gấp, nhưng những tài liệu và số liệu tôi bảo cô sắp xếp trước đó cố gắng đừng để sai sót.”
“Vâng, sếp Hạ.”
Ngoài Vệ Giai, dưới trướng Hạ Viễn còn có 3 vị phó tổng giám đốc, đều là do một tay anh đề bạt lên, muốn chuyển đổi thì không thể thiếu sự ủng hộ của những người này.
Khoảng 9 giờ, những người tham dự đều đã đến cửa phòng họp.
Lâm Duyệt đi theo Hạ Viễn đến cửa phòng họp thì vừa lúc gặp Phó tổng giám đốc Trịnh Dữ cùng trợ lý của anh ấy là Thanh Tịnh.
Ánh mắt Thanh Tịnh dừng trên người Hạ Viễn đầu tiên, tiếp đó lại rơi vào chỗ Lâm Duyệt, trong mắt mang theo một tia giễu cợt và khiêu khích.
Lâm Duyệt lười để ý đến cô ta, tự mình đẩy cửa phòng họp cho Hạ Viễn.
“Chuyện gì thế này?” Trịnh Dữ nói: “Trợ lý Chu vẫn chưa tới? Tôi nói này sếp Hạ, anh cũng quá nuông chiều anh ta rồi.”
Lâm Duyệt giúp Hạ Viễn kéo ghế, Hạ Viễn thuận thế ngồi xuống, anh hơi tựa vào lưng ghế, ngón tay gõ hai cái lên bàn họp, sau đó im lặng nhìn về phía Trịnh Dữ: “Mấy chuyện rắc rối lần trước anh gây ra với bạn gái đã để lại đống hỗn độn cho công ty, tôi còn chưa tính sổ với anh đâu.”
Trịnh Dữ sờ mũi: “Được rồi được rồi, lại nhắc.”
Hạ Viễn khẽ nhếch môi, có tác dụng anh mới nhắc.
Hạ Viễn nghiêng đầu, không nói thêm lời nào, Lâm Duyệt đã phát tài liệu trong tay xuống.
Ngay lúc phát tài liệu, cô phát hiện USB công việc không còn nữa, cô đã kẹp nó trong tài liệu mà, vì thời gian ngắn ngủi, cô hoàn toàn không kịp sao lưu, chẳng lẽ rơi ở cửa rồi?
Lâm Duyệt vòng qua bàn làm việc quay lại bên cạnh Hạ Viễn, còn đặc biệt nhìn ra phía cửa, nhưng chẳng thấy gì cả.
Lâm Duyệt siết chặt tay, trong lòng có chút nôn nóng, dù cô có giỏi đến đâu cũng không thể học thuộc lòng tất cả dữ liệu trong USB, huống chi thời gian lại ngắn ngủi như vậy.
Hạ Viễn nhìn Lâm Duyệt một cái, đột nhiên nói: “Thư ký Lâm, trên bàn tôi có một bản tài liệu quên mang theo, cô đi lấy qua đây, sẵn tiện hối thúc trợ lý Chu luôn.”
“Vâng.”
Lâm Duyệt đứng dậy đi ra ngoài, quả thực trên bàn làm việc của Hạ Viễn có đặt một bản tài liệu, cô cầm lên xong vừa định gọi điện cho Chu Vân Sách thì nhìn thấy Chu Vân Sách mắt nhắm mắt mở từ văn phòng đi ra.
“Trợ lý Chu? Tối qua anh không về à?”
Chu Vân Sách ừ một tiếng: “Gần đây đang bận dự án phát triển Nam Thành, tối qua tăng ca, mới vừa ngủ được hai tiếng đã bị lôi dậy rồi.”
Lâm Duyệt: “...”
Mỗi nhà mỗi cảnh, ai cũng có nỗi khổ không nói nên lời.
Chu Vân Sách: “Đi, họp thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)