Lúc Ô Trường về đến thì món ăn của Tân Dũng cũng vừa dọn ra: tôm hùm đất ba vị, một chậu cá phi lê nấu cay, cùng một đĩa lớn thịt dê xào thì là.
Vốn dĩ Tân Dũng định làm thịt dê nướng nhưng xuống núi vội quá, chỉ nhớ mang gia vị mà quên mang que xiên. Thế nên cuối cùng đành thái thịt thành lát mỏng, đem xào chảo lớn mà dọn lên.
Cả bàn toàn là thìa là, ớt, hoa tiêu, tỏi băm… đủ loại gia vị hòa quyện, hương thơm nồng nàn đến mức khách trọ trong khách điếm không ngừng hỏi lão chưởng quầy: “Sau bếp nấu món gì mà thơm dữ vậy? Cho chúng ta một phần thử với!”
Trước sự tò mò của khách, chưởng quầy chỉ còn biết cười khổ mà giải thích: “Không phải bếp khách điếm nấu đâu, mà là khách thuê phòng tự làm lấy để ăn.”
Có điều, Tân Dũng đã nấu nướng nửa đời người, sớm chán ngấy. Trước kia vì cả nhà phải dựa vào hắn kiếm cơm, dù không thích cũng buộc phải làm. Nay đã xuyên không, trong nhà lại chẳng lo thiếu ăn thiếu mặc, hắn nào điên đến mức tự trói mình làm đầu bếp cho người ta sai vặt nữa.
Đến khi món cuối được bưng lên, nhà họ Lâm mới kịp tới. Không chỉ Lâm Viễn Chí và hai cô con gái, mà cả cậu con trai đang đi học là Lâm Hưng Học cũng đi cùng. Cậu nhóc này lễ nghĩa đâu ra đấy, vừa gặp đã chắp tay chào từng người.
Nhà họ Tân vốn chẳng câu nệ nam nữ ngồi riêng, nhưng hôm nay người đông, món nhiều, một bàn không đủ chỗ, tự nhiên liền chia thành hai bàn nam – nữ.
Trước khi ăn, Tân Dũng đặc biệt lên lầu ôm xuống một vò rượu Thôn Trưởng.
Nói ra cũng thú vị, vò rượu này vốn chẳng phải nhà họ Tân bỏ tiền mua. Loại rượu nhãn “Thôn Trưởng” này thường có hoạt động khuyến mãi, chỉ cần thêm một tệ là có thể đổi quà. Phần nhiều là mấy thứ nhỏ nhặt như tất, xà phòng, cái chậu; còn vò rượu này thuộc loại giải thưởng giá trị hơn. Khi ấy đại lý phân phối giao cho nhà họ Tân bốn vò.
Ban đầu dự định chờ khách trúng giải thì mới giao, nhưng khu du lịch khai trương nửa năm chẳng ai trúng được, thế là rượu vẫn nằm trong kho. Về sau cũng chẳng cần dùng nữa, lần này mới được Tân Dũng mang ra chiêu đãi khách.
Một vò này chứa tới một lít rưỡi, nghĩ lại lần trước chỉ nửa lít mà đã uống say khướt, thì hôm nay chắc chắn đủ để mọi người lại ngã gục thêm phen nữa.
Theo lẽ, rượu trắng phải dùng ly nhỏ để uống. Nhưng Lý Hòa Dự vừa mới được tặng sáu cái ly thủy tinh, còn đang nâng như trân bảo, tuyệt đối không chịu mang ra chia. Thế là mọi người vẫn phải dùng bát sành mà khách điếm cung cấp. Rượu nhiều, Tân Dũng cũng chẳng cần keo kiệt. Mỗi người rót nửa bát, không đủ thì lại thêm.
Sau khi rót xong, hắn vẫn quen miệng dặn dò: “Trước khi uống, tôi vẫn phải nhắc lại một câu: rượu này mạnh lắm, phải uống từ từ thôi.”
Câu dặn dò này Tân Dũng đã từng nói ở lần uống rượu tại nhà họ Lâm. Khi đó Lý Hòa Dự và mấy người chỉ cười thầm, chẳng coi trọng. Kết quả là mới hai lạng rượu xuống bụng, cả bọn đã say mềm như bùn, đến nỗi lối vào nhà mình ở đâu cũng chẳng nhớ. Bởi vậy lần này dù Tân Dũng có nhắc lại thì trong lòng bọn họ cũng tự khắc có kinh nghiệm rồi.
Nhìn bên bàn nam nhân đã rôm rả nâng chén cạn ly, Trần Mạn cũng mỉm cười giục mọi người mau gắp đũa. Nghĩ tới chuyện ở thế giới này vốn không có ớt, bà còn kéo hai đĩa tôm hùm đất vị ngũ vị hương và tỏi băm lại gần chỗ mấy mẹ con Điền thị.
Thấy hai cô con gái nhà họ Lâm chỉ ngó chằm chằm vào đĩa tôm mà không biết bắt đầu từ đâu, Tân Chỉ liền cầm một con lên, vừa làm mẫu vừa giảng giải: “Đĩa này là vị tê cay, đây là gia vị ngoại quốc, cay hơn thù du nhiều. Ai hợp thì cực thích, ai không chịu nổi thì khó mà ăn. Các em thử nếm chút xíu trước xem có quen được không.”
Bên bàn nữ bắt chước động tác của Tân Chỉ, lóng ngóng nhưng cũng đã học được cách bóc tôm. Còn bên bàn nam, Tân Dũng cũng hướng dẫn cách ăn. Nhưng rõ ràng mấy đại nam nhân chẳng mấy kiên nhẫn, gượng gạo bóc được vài con thì đã thấy phiền: con to thế mà bỏ vỏ ra chỉ còn xíu thịt, rắc rối quá, lại làm chậm nhịp uống rượu.
Thế nhưng không ăn thì lại tiếc, bởi món tôm hùm đất này ngon quá mức, vừa ăn xong một con đã thòm thèm muốn gắp con thứ hai.
Cuối cùng, Lâm Viễn Chí thẳng tay bẻ bỏ đầu tôm, rồi cả vỏ lẫn thịt cho hết vào miệng, “rắc rắc” nhai nát rồi nuốt. Ăn liền một lúc hai con, hắn còn cười hớn hở: “Ngon lắm! Nhai cả vỏ còn đậm vị hơn!”
Nghe hắn nói thế, mấy người khác cũng bắt chước. Nhai vài con xong, ai cũng gật gù: đúng thật, vừa nhanh vừa tiện, hương vị chẳng kém đi, chỉ là… hơi tốn răng.
Thấy bọn họ tự phát minh ra kiểu ăn “liều mạng” này, Tân Dũng chỉ biết đưa tay ôm má, trong lòng thầm than: mấy vị này đúng là dũng sĩ! Cái vỏ cứng thế mà cũng nhai nổi, nhìn thôi đã thấy đau răng thay rồi.
Lúc này, ưu điểm của việc có vợ con đi cùng lập tức lộ rõ. Trong khi Huyện thừa và Lý Hòa Dự còn đang nghiến ken két nhai vỏ tôm, thì bên này, Điền thị cùng Lâm Tinh Anh đã nhanh nhẹn bóc sẵn một bát đầy thịt tôm đặt trước mặt Lâm Viễn Chí.
Lâm Viễn Chí gắp từng miếng thịt trắng nõn nhúng vào nước sốt rồi bỏ vào miệng, ăn ngon lành đến nỗi nuốt cũng phát ra tiếng.
Cảnh tượng ấy khiến mấy nam nhân ngồi đó sinh ra đủ thứ tâm tư khác biệt: Lý Hòa Dự thì ngấm ngầm thấy lòng mình “chua” như uống giấm, nghĩ bụng nếu thê tử Lưu thị không về Xương Đô thì hắn đâu đến nỗi ngồi đây nhìn người ta được hầu hạ. Huyện thừa thì đơn giản hơn, dựa vào tình nghĩa mười năm đồng sự, bèn ngang nhiên thò đũa sang bát của hắn gắp một đống thịt tôm.
Còn Tân Dũng, trong lòng chỉ thấy mọc cả một cây chanh. Chuyện vợ con bóc tôm cho chồng, đời này chắc chắn chẳng đến lượt hắn. Hắn mà có bóc tôm, thì ngược lại là bóc cho vợ con ăn mới đúng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

