Sau đó lại lần lượt lấy ra khăn mặt, cốc đựng kem đánh răng, bàn chải đánh răng, kem đánh răng và hai bộ quần áo, một đôi giày vải hồi lực, một đôi giày da.
Đồ dùng vệ sinh cá nhân đều là đồ cô dùng trong những ngày ở Liễu gia, quần áo là quần áo cũ đóa sen trắng cho, giày vải hồi lực và giày da là bà nội và bà ngoại mua cho.
"Anh hai, em sẽ nhờ người chú ý tình hình gia đình, nếu thực sự xảy ra chuyện gì, em nhờ người hỏi rõ địa chỉ họ đến, có cơ hội sẽ lén đến thăm họ, nếu không có cơ hội, em cũng sẽ nghĩ cách gửi cho họ ít đồ ăn."
Anh hai Liễu thấy khó chịu trong lòng, dù sao cũng là người thân, người ở nhà kia, nuôi mười mấy năm…
Hắn giơ tay xoa xoa mái tóc hơi khô của Liễu Nhược Nam: "Không cần đâu, em mới đến đây, cũng không quen biết mấy ai, anh hai sẽ sắp xếp, có tin tức sẽ báo cho em."
"Được rồi, em ở đây một lát, nếu cha đến, em bảo cya đợi một lát, anh ra ngoài có chút việc."
Đi vội quá, Liễu Nhược Nam cũng biết, anh hai Liễu chắc chắn có việc bận, cô gật đầu: "Anh đi đi, anh chào một tiếng với lễ tân, bảo cha đến thì trực tiếp đến phòng 206, anh cũng về sớm nhé."
Anh hai Liễu gật đầu, dọn dẹp đồ đạc xong, vội vã ra khỏi phòng.
Sau khi anh hai Liễu đi, Liễu Nhược Nam chốt cửa, lấy từ trong va li du lịch hộp kem dưỡng da, một cục xà phòng thơm và một cục xà phòng cục ném vào không gian thương mại, rồi suy nghĩ một chút, lại vào không gian thương mại lấy ba cân đường đỏ, hai cân gừng tươi, hai cân muối nhét vào túi của Liễu Duệ Chí.
Nơi trời lạnh, đường đỏ và gừng dùng rất nhanh.
Mặc dù bây giờ là tháng sáu nhưng cô thực sự không biết thời tiết ở Tây Bắc bây giờ như thế nào, chỉ nghe người già nói, mùa đông ở Tây Bắc không quấn thành quả cầu thì không ra khỏi cửa được.
Ra khỏi không gian, dọn dẹp đồ đạc xong, cô nằm lên giường.
Hôm nay, thật sự là mệt mỏi, cô cũng không biết mình có phải là người xuyên không xui xẻo nhất trong lịch sử hay không.
Chỉ không biết tại sao, nằm trên giường, cô luôn cảm thấy trong lòng bồn chồn, không biết có phải nữ chính đóa sen trắng lại nghĩ ra trò gì không.
Cốt truyện gì đó, cô căn bản không biết, chỉ biết khi Liễu gia bắt đầu thẩm tra vài ngày sau cũng đưa nữ chính đóa sen trắng đi thẩm vấn.
Liễu Nhược Nam chỉ nhớ lúc đó bạn cùng phòng chỉ trích nữ chính đóa sen trắng quá ghê tởm, vừa đau lòng nói cô ta chẳng hiểu gì, vừa dẫn người đến nhà ông nội, nhà bà ngoại, còn nói ra những nơi có thể giấu đồ.
Chuyện này lúc đó bạn cùng phòng đã mắng nữ chính mười tám đời tổ tông, quá không ra gì!
Liễu Nhược Nam không biết rằng, lúc này, cha Liễu và bà Liễu đã đốt sạch sẽ tất cả sách vở, giấy tờ, báo chí trong nhà, đến cả một mảnh giấy cũng không còn, ông nội Liễu không cho người vào phòng sách, chỉ thực sự lục ra được một cuốn sách bìa cứng bản giới hạn mà ông nội Liễu thích nhất, bà nội Liễu không cho đốt, bảo giấu đi, cha Liễu liền giao cuốn sách này cho anh hai Liễu cất giữ, bây giờ đang giấu trong hành lý của hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


