Ừm, người ta đều đang đồn ầm lên cả, ngay một khắc trước họ còn bàn tán ngay trước mặt bọn họ đấy thôi!
Bị giam lỏng trong sân viện suốt năm năm, Vương Vân rất ít khi trò chuyện với ai nên ăn nói có phần vụng về. Nàng chẳng biết phải tiếp lời thế nào cho phải, chỉ đành gật đầu bảo: “Ta cũng có nghe nói qua.”
Nói xong, nàng lại im bặt, chẳng thêm thắt được câu nào.
Cách nói chuyện ngắn gọn này khác hẳn với sự lắm lời của tiểu thư nhà họ Tiêu, khiến Bùi An phải đưa mắt nhìn nàng thêm lần nữa.
Gia thế và hoàn cảnh của nhà họ Vương thì ngay từ lúc lời đồn lọt vào tai, hắn đã tìm hiểu rõ ràng. Vương Vân là con gái của Vương tướng quân Vương Nhung Thiên. Xuất thân từ nhà võ tướng, nàng không có quyền thế chống lưng nhưng cũng đồng nghĩa với việc chẳng có rắc rối nào bám theo. So với nhà họ Tiêu, thân phận của Vương Vân khiến hắn cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều khi tính chuyện tương lai sau này.
Thái độ của Bệ hạ, nhà họ Hình hay nhà họ Vương hắn đều có thể đoán được, duy chỉ có tình cảm của Vương Vân dành cho Hình Phong là hắn không chắc chắn.
Hắn không muốn cướp đi người trong lòng của ai, nếu nàng đã có ý trung nhân, hắn tuyệt đối không cưỡng cầu. Bùi An bèn ướm lời hỏi: “Vương cô nương, nàng có cách nào hay không?”
Nếu nàng bằng lòng gả, hắn có thể giúp nàng một tay; còn nếu nàng không muốn, hắn sẽ đứng ra đính chính rằng hai người không có quan hệ gì. Nhưng về việc lời đồn sẽ đi xa đến đâu, hắn cũng lực bất tòng tâm.
Thấy hắn im lặng hồi lâu, Vương Vân đang tự trách mình ăn nói vụng về làm câu chuyện rơi vào bế tắc. Nghe thấy hắn mở lời lần nữa, lòng nàng vừa mới nới lỏng được đôi chút thì niềm vui chưa kịp nhen nhóm đã vội dập tắt, vì nàng cũng chẳng biết nói gì.
Nàng thì có cách gì được cơ chứ? Nếu nghĩ ra được cách, nàng đã chẳng phải đến đây gặp hắn.
“Không có.” Vương Vân đành học theo cách của hắn mà hỏi ngược lại: “Còn Bùi công tử thì sao?”
Bùi An đang cân nhắc xem câu “không có” của nàng rốt cuộc mang ý nghĩa gì nên nhất thời chưa đáp lại.
Bầu không khí lại rơi vào tĩnh lặng.
Vương Vân cảm thấy cứ đà này thì với cái miệng hễ mở lời là khiến người ta câm nín của mình, mọi chuyện sẽ chẳng đi đến đâu. Đã hạ quyết tâm, lại trong tình thế nước đến chân, nàng cũng chẳng còn gì để che giấu mà bộc lộ rõ thái độ của mình: “Hay là, cứ để như vậy đi?”
Biến giả thành thật, đây chính là lối thoát tốt nhất của nàng lúc này, nàng đã không còn lựa chọn nào khác.
Nàng nghe Thanh Ngọc kể rằng cha mẹ Bùi công tử đều đã khuất, trong phủ chỉ còn một vị lão phu nhân. Những năm nay chung sống với tổ mẫu, nàng đã đúc kết được ít kinh nghiệm, sau này về đó, bà nói sao nàng nghe vậy, tuyệt đối không cãi nửa lời.
Nhưng nàng không rõ ý của Bùi công tử thế nào nên chỉ dám nói một câu lấp lửng. Nếu hắn không muốn, nàng vẫn có thể tìm lý do để chữa thẹn.
Chuyện hôn nhân đại sự, nàng cứ ngỡ hắn sẽ phải cân nhắc kỹ lưỡng, hoặc ít nhất cũng hỏi han hoàn cảnh của nhau trước khi quyết định. Thế nhưng không, hắn trả lời rất nhanh, gần như là thốt ra ngay lập tức: “Được, ngày mai ta sẽ tới cầu hôn.”
Vương Vân sững sờ, trong lòng dâng lên cảm giác mờ mịt lẫn kinh ngạc tột độ, khiến nàng không kịp phản ứng gì.
Thấy nàng mãi chẳng lên tiếng, Bùi An chủ động hỏi: “Nàng còn điều gì muốn nói không?” Một khi đã lựa chọn, sẽ không có chỗ cho sự hối hận.
Lúc này đầu óc Vương Vân hoàn toàn trống rỗng, nàng chỉ biết lắc đầu: “Không, không còn gì nữa.”
“Vậy thì quyết định như thế nhé.”
Bùi An đứng dậy: “Vương cô nương đi trước, hay là để Bùi mỗ đi trước?”
Một luồng gió lạnh không biết từ đâu thổi tới người, Vương Vân rốt cuộc đã tỉnh táo lại, nàng đứng lên theo, khách khí nói: “Bùi công tử đi trước đi, dẫu sao cũng đã đến đây rồi, lát nữa ta còn muốn dạo quanh miếu một chút.”
“Được.”
Bùi An cất bước đi về phía cửa, bóng dáng khuất sau tấm bình phong, từ hướng của Vương Vân có thể nhìn thấy nửa thân người. Lúc này nàng mới chợt nhớ ra, nàng chưa nhìn rõ dung mạo của hắn!
Đúng là tốn công vô ích. Nãy giờ nàng chẳng nhìn rõ được gì, sau này nếu có tình cờ gặp trên phố, e rằng nàng cũng chẳng nhận ra nổi hắn là ai.
Bất giác Vương Vân đã ló đầu ra, cố gắng nhìn vào một góc áo của đối phương để tìm ra chút đặc điểm nào đó giúp nàng ghi nhớ. Ai ngờ bước chân đối phương khựng lại, đột nhiên quay đầu, Vương Vân vội vàng rụt cổ về.
Hắn lại đứng ở đó, không nhúc nhích cũng không mở lời.
Vương Vân không rõ hắn định làm gì, là còn chuyện muốn hỏi, hay chính hắn cũng cảm thấy lời đáp vừa rồi quá mức qua loa.
Trong khi đó, Bùi An thực chất chỉ đang phân vân không biết nên xưng hô với nàng thế nào cho phải. Cân nhắc một lát, hắn mới gọi: "Vân Nương."
Tên nàng chỉ có một chữ Vân, người thân cận vẫn thường gọi nàng là Vân Nương. Thế nhưng đột ngột nghe hai chữ này thốt ra từ miệng một vị công tử xa lạ, trái tim nàng chẳng hiểu sao lại khẽ run lên. Nàng lúng túng "A" một tiếng theo bản năng, đến khi định thần lại mới gật đầu đáp: "Vâng."
"Nàng ra đây đi, để chúng ta nhận mặt nhau."
Vương Vân ngẩn người, rồi cũng lập tức hiểu ra. Ngày ấy ở trà lâu, không chỉ nàng không nhìn rõ dung mạo hắn, mà hắn cũng chẳng thấy rõ mặt nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



