Đúng lúc này.
Một chiếc taxi dừng lại trước cửa biệt thự nhỏ, cửa ghế phụ mở ra, Lộc Lăng từ trên xe bước xuống.
Cô đứng ngoài xe, nhìn ngó xung quanh.
Sau đó, giơ tay vẫy vẫy về phía đạo diễn.
“Đậu Đậu, qua đây.”
Hách Đậu: “...”
Lộc Lăng: Vẫy tay vẫy vẫy tay.
Hách Đậu lẩm nhẩm trong lòng ba lần “A Di Đà Phật”, mới lề mề bước tới.
Vừa đi, vừa cầu nguyện trong lòng.
“Đừng xảy ra chuyện gì nha, ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì nha.”
Giang Nguyên Nguyên thì ngược lại với anh ta, điên cuồng cầu nguyện trong lòng: Xảy ra chuyện đi, mau xảy ra chuyện đi.
Bình luận:
[Oa ha ha, Lộc Lăng về rồi.]
[Tôi biết ngay mà, chắc chắn sẽ không sao đâu.]
[Nhưng mà, sao cô ấy không vào nhà?]
[Gọi đạo diễn qua đó làm gì?]
[Nguy rồi, đột nhiên có một dự cảm không lành.]
[Đừng mà!]
……
Giang Nguyên Nguyên thấy Lộc Lăng lén lút gọi đạo diễn đi, trong lòng thầm đoán, ông trời chắc là mở mắt rồi, Lộc Lăng có thể thực sự xảy ra chuyện rồi.
Thế là, cô ta nắm lấy cơ hội liền bắt đầu giở trò xấu.
Giang Nguyên Nguyên “tốt bụng” nhắc nhở người quay phim theo sát Lộc Lăng.
“Đạo diễn gọi anh kìa.”
Người quay phim hơi ngơ ngác: “Có sao?”
Anh ta không nghe thấy mà.
Giang Nguyên Nguyên: “Có mà, tôi đều nghe thấy rồi.”
Người quay phim không dám chậm trễ, vội vàng chạy lên, đi theo sau đạo diễn.
Đạo diễn tâm sự nặng nề, không hề chú ý tới người quay phim phía sau.
Đoạn đường ngắn ngủi hai trăm mét này, Hách Đậu vậy mà lại đi ra cảm giác sinh tử.
Dọc đường đi, anh ta đã tưởng tượng ra vô số khả năng.
Nhưng làm sao cũng không ngờ được, Lộc Lăng gọi anh ta qua, vậy mà lại là hỏi mượn tiền anh ta.
“Đậu Đậu, giúp tôi trả tiền taxi với, lát nữa trả lại anh.”
Hách Đậu: “?”
Hách Đậu: “??”
Hách Đậu: “???”
[Hahaha, vậy mà lại là mượn tiền.]
[Cười chết mất, đạo diễn trực tiếp ngơ ngác luôn.]
[Biểu cảm của đạo diễn, tôi có thể cười cả năm.]
[Đạo diễn chửi thề: Không có tiền cô gọi xe làm gì?]
[Đạo diễn nửa đêm tỉnh dậy: Không phải, cô ta bị bệnh à?]
……
Tại hiện trường.
Hách Đậu vô cùng cạn lời, “Cô gọi tôi qua đây, chỉ vì chuyện này?”
“Nếu không thì sao?”
“...”
Tài xế (rất mất kiên nhẫn): “Xong chưa vậy người đẹp, chỗ này không cho đỗ xe đâu!”
“Ngay đây ngay đây.” Lộc Lăng đáp lời.
Sau đó nhìn về phía Hách Đậu.
“Nhờ cả vào anh đấy Đậu... Đạo diễn Hách.”
Hách Đậu: “...”
Anh ta nhìn về phía tài xế: “Bao nhiêu tiền vậy?”
“Hai mươi tư tệ.”
“WeChat được không?”
“Được.” Tài xế đưa mã QR qua.
Hách Đậu lấy điện thoại ra, quét mã, nhập số tiền.
Đang định nhập mật khẩu, đột nhiên hoàn hồn lại.
Không phải, sao anh ta lại trả tiền cho Lộc Lăng rồi?
Hách Đậu cất điện thoại đi, “Không cho mượn.”
Tài xế sốt ruột, “Không phải, hai người nhanh lên đi, chỗ này thực sự không cho đỗ xe đâu.”
Lộc Lăng đẩy đẩy vai Hách Đậu, “Nhanh lên nhanh lên.”
Hách Đậu: “...”
“Đã bảo không cho mượn rồi.”
Anh ta nhấn mạnh, “Đã nói trước với các người rồi, hủy bỏ tiền vốn khởi nghiệp, trong thời gian ghi hình chương trình, chỉ lo cơm nước, những thứ khác nhất luật không lo.”
“Không có tiền cô gọi xe làm gì?”
Lộc Lăng đang định mở miệng, tài xế trong xe đã mất kiên nhẫn rồi.
Lớn tiếng la lối.
“Ây da cô gái, mau bảo cha cô trả tiền đi, chỗ này thực sự không thể đỗ xe.”
Hách Đậu: “...” Cậu mới là cha cô ấy, cả nhà cậu đều là cha cô ấy.
Hách Đậu vừa chửi thề vừa trả tiền, dọc đường đi vừa mắng Lộc Lăng vừa đi về.
“Lần cuối cùng đấy, không có lần sau đâu.”
“Biết rồi biết rồi.”
“Trong ngày hôm nay phải trả tiền cho tôi.”
“OK OK!”
“...”
Lộc Lăng vừa ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Trì Tiện An cười hì hì dựa vào sô pha, vẫy tay với cô.
“Hello Thu Nhã, đồn cảnh sát vui không?”
“...”
Trì Tiện An vỗ vỗ sô pha, “Mau qua đây ngồi.”
“Nhân tiện kể cho tiểu gia nghe xem, dẫn tên cướp đi đua xe là cảm giác thế nào.”
Lộc Lăng lười để ý đến anh.
Đang định bỏ đi.
Giây tiếp theo, Trì Tiện An lại đột nhiên như làm ảo thuật lấy ra một hộp cơm.
“Ba mặn hai nhạt, tìm hiểu chút không?”
Lộc Lăng do dự thêm một giây, đều là sự thiếu tôn trọng đối với thức ăn.
Mở ra ăn hai miếng, Lộc Lăng nhìn về phía Trì Tiện An.
“Nói đi, điều kiện gì?”
Trì Tiện An không nhịn được cười.
“Đúng là chuyện gì cũng không giấu được đôi mắt của Thu Nhã nhà tôi.”
Lộc Lăng: “...”
“Chị đây tên là Lộc Lăng.”
“Được rồi Thu Nhã.”
Lộc Lăng: Hứ
“Được rồi Lộc Lăng.”
Lộc Lăng: “...”
“Nói.”
Bình luận la hét ầm ĩ, đều đang đoán xem, có phải Trì Tiện An định tỏ tình không.
Lại thấy anh hất cằm về phía Lộc Lăng.
Nói:
“Kỹ thuật lái xe không tồi nha cô bé, hôm nào giao lưu chút không?”
[An Cẩu, tôi cho anh thêm một cơ hội nữa, nói lại đàng hoàng.]
[Không phải, anh ấy làm sao làm được vậy?]
[Cái tính hiếu thắng chết tiệt này.]
[Thế này cũng thẳng quá rồi, đáng đời anh ấy không có bạn gái.]
[Cứu mạng, sao ở đây lại có một con lợn thế này?]
……
Tại hiện trường.
Ánh mắt Lộc Lăng tập trung vào món ngon trước mặt.
Còn ngay đối diện cô, Trì Tiện An hai tay chống lên bàn ăn, đỡ lấy cằm mình, trong mắt tràn ngập hai chữ kích động.
“Vậy chúng ta hẹn khi nào?”
“Hay là kết thúc tập này, cô đi theo tôi luôn?”
Lộc Lăng vừa ngẩng đầu lên, liền đối mặt với khuôn mặt gần trong gang tấc của Trì Tiện An.
Cô có chút không tự nhiên, “Anh xích ra kia chút.”
“Có muốn không?” Trì Tiện An đối với chuyện đua xe này, vô cùng cố chấp, “Kết thúc tập này cô đi theo tôi luôn?”
Lộc Lăng nhíu mày, “Tôi bảo anh lùi ra sau chút.”
Trì Tiện An “ồ” một tiếng, bỏ tay xuống nhích ra sau một chút.
Nhưng rất nhanh, lại cúi người sáp tới.
“Cô đồng ý rồi nhé?”
Lộc Lăng: “...”
Lộc Lăng đang định mở miệng, phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng “cạch!”.
Cố Niệm Thần đặt mạnh cốc xuống bàn.
Không ai để ý đến hắn ta.
Trì Tiện An tiếp tục mè nheo, sáp lại càng lúc càng gần Lộc Lăng.
Cố Niệm Thần thực sự không nhìn nổi nữa.
Đen mặt, gào lên một tiếng.
“Lộc Lăng!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


