Khu nhà tái định cư này mới được bàn giao không lâu, đây cũng là lần đầu Nghiêm Quân Lâm đến chỗ ở của bà ngoại. Anh không quen thuộc với sơ đồ tòa nhà nên quay người định hỏi Bối Lệ, lại nhìn thấy cô đang run rẩy như phiên bản Doraemon bị điện giật. Cô đang cố mặc chiếc áo khoác màu đỏ táo của bà ngoại và đã xỏ được một bên tay áo vào trong.
Huyệt thái dương của Nghiêm Quân Lâm khẽ giật một cái.
Anh không nói một lời nào mà cởi chiếc áo khoác gió của mình ra rồi đưa cho cô và bảo: "Mặc cái này đi."
Bối Lệ lên tiếng từ chối: "Như vậy không tốt đâu."
"Có gì mà không tốt?" Nghiêm Quân Lâm hỏi lại: "Chẳng lẽ em nghĩ anh định quay lại với người cũ sao?"
Phản ứng của cô khiến anh cảm thấy hơi bực bội.
Cô sững người đứng yên tại chỗ và cũng không còn run rẩy nữa, dường như câu nói này còn lạnh lẽo hơn cả nhiệt độ ngoài trời.
"Chuyện này rất bình thường thôi, anh trai chăm sóc em gái mà." Nghiêm Quân Lâm dịu giọng hơn: "Mặc vào đi, anh không để tâm đâu."
"Nhưng bạn trai của tôi rất để tâm." Bối Lệ cẩn thận giải thích: "Tôi không muốn làm cho anh ấy phải buồn."
Nghiêm Quân Lâm trùm chiếc áo gió lên đầu cô rồi giọng anh bỗng trở nên lạnh lùng: "Chỉ vì lý do đó thôi sao? Xem ra chuyện yêu đương này của em cũng chẳng có gì thú vị."
Trên chiếc áo gió toàn là mùi hương của anh, một mùi hương khô ráo và hơi đắng như thể lạc vào một khu rừng đen đầy sương mù.
Cô cảm giác như mình sắp bị nhốt lại vậy.
Bối Lệ hoảng loạn kéo chiếc áo ra rồi nói: "Ở đây có quần áo của bà ngoại, tôi mặc của bà cũng được."
Nghiêm Quân Lâm đáp: "Ý hay đấy, nhưng mà em phải đi sát theo anh."
Bối Lệ cẩn thận giũ chiếc áo gió rồi muốn trả lại cho anh và hỏi: "Tại sao chứ?"
"Anh lo là em vừa xuống xe đã bị người ta đưa thẳng vào khoa tâm thần đấy."
Bối Lệ nhìn chiếc áo khoác của bà ngoại, nó có màu đỏ táo cùng họa tiết chìm và một vòng lông màu nâu quanh cổ tay áo.
Cô không phản bác thêm gì nữa mà lẳng lặng mặc chiếc áo gió của Nghiêm Quân Lâm vào.
Khác với một Bối Lệ luôn gặp khó khăn trong việc lựa chọn, Nghiêm Quân Lâm lại vô cùng quyết đoán. Trong khi cô còn đang phân vân nên mang theo chiếc khăn nào hay mang bao nhiêu cái, thì anh đã thu dọn xong xuôi những đồ đạc khác rất gọn gàng.
Đi đến phía sau lưng cô, Nghiêm Quân Lâm đưa tay ra và nói: "Chỉ cần lấy một chiếc khăn dài là đủ rồi, lát nữa đi siêu thị mua thêm bốn chiếc khăn bình thường khác, số còn lại này không cần mang theo đâu."
Bối Lệ khẽ vâng một tiếng.
Phong cách mua sắm của Nghiêm Quân Lâm cũng tương tự như vậy, anh đi thẳng đến mục tiêu và tuyệt đối không dạo quanh, mua xong là đi thẳng ra quầy thanh toán.
Bối Lệ phát hiện trong xe đẩy có tăm bông tẩm cồn i-ốt dùng một lần nên nhắc nhở: "Không cần mua cái này đâu, ở bệnh viện có sẵn rồi."
"Anh biết." Nghiêm Quân Lâm một tay đặt đồ lên bàn thanh toán, tay kia đưa ra trước mặt Bối Lệ rồi nói: "Anh mua cho mình dùng."
Bối Lệ nhìn thấy một vết cào trên tay anh.
Đó là một vệt nhỏ, máu đã rỉ ra rồi đông lại nên không rõ ràng lắm, trông nó giống như một sợi chỉ đỏ mỏng manh.
Móng tay của cô bị xước một mẩu nhỏ, mà ở nhà bà ngoại lại không có dụng cụ mài móng, chính cái dằm sắc nhọn đó đã làm xước tay anh lúc anh đưa giấy cho cô ngày hôm qua.
Bối Lệ lên tiếng xin lỗi: "Tôi xin lỗi, nhưng anh cứ yên tâm, tôi không có bệnh truyền nhiễm gì đâu."
Nghiêm Quân Lâm liếc nhìn cô một cái.
Anh định nói gì đó nhưng cuối cùng lại kìm nén được.
Thời gian xin nghỉ của Bối Lệ rất ngắn nên cả bà ngoại và Trương Tịnh đều giục cô mau chóng quay về.
Đặc biệt là mẹ cô, miệng thì nói ở lại Hỗ Thành không tốt nhưng lại thúc giục cô mau đi làm, mối quan hệ giữa hai người vẫn luôn mâu thuẫn như thế.
Bối Lệ không muốn ngồi xe của Nghiêm Quân Lâm.
Nhưng Trương Tịnh nhất định bắt cô phải hủy vé tàu cao tốc.
"Ngồi xe của anh trai con tốt biết bao nhiêu." Trương Tịnh nói: "Nó lái xe suốt quãng đường dài cũng mệt, con ngồi đó nói chuyện cho nó tỉnh táo, chẳng phải thoải mái hơn ngồi tàu cao tốc sao? Lại còn sạch sẽ nữa, dạo này dịch cúm đang mạnh, trên tàu cao tốc người đông đúc đi lại rầm rập, con đừng để bị lây bệnh..."
Thế là Bối Lệ lại một lần nữa bước lên xe của Nghiêm Quân Lâm.
Nghiêm Quân Lâm chủ động bảo cô xuống hàng ghế sau: "Em ngồi ngay phía sau ghế lái đi, vị trí đó là an toàn nhất và có xác suất sống sót cao nhất nếu chẳng may xảy ra tai nạn."
Bối Lệ liền nói: "Phỉ phui cái miệng anh, anh đừng có nói những lời không may mắn như thế, ngôn ngữ có sức mạnh lắm đấy."
Bối Lệ quyết định không thèm nói chuyện với anh nữa.
Anh đúng là bình thường thì im lặng, nhưng hễ mở miệng là khiến người ta tức chết.
Sắp đến hạn nộp phương án tiếp thị nên Bối Lệ ngồi trên xe, đặt máy tính lên đầu gối để tiếp tục viết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


