Bối Lệ bị nghẹn họng: "Tôi chỉ nhờ anh giúp một việc nhỏ thôi mà, đối với anh cũng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay..."
Nghiêm Quân Lâm dừng lại, Bối Lệ đâm sầm vào người anh, khiến cô hoảng sợ lùi lại năm bước lớn.
"Mấy hôm trước em vừa mới nói xong." Nghiêm Quân Lâm thản nhiên nhắc lại: "Em thích kiểu đàn ông như thế nào đều không liên quan đến anh. Tương tự như vậy, anh chỉ là người yêu cũ của em, không có trách nhiệm phải giúp đỡ em. Như em đã thấy đấy, sức ảnh hưởng của anh rất có hạn, càng không thể chỉ bằng một câu nói mà khiến người khác phải kích động— mong em đừng quá đánh giá cao tầm ảnh hưởng của anh."
Bối Lệ im lặng.
Nghiêm Quân Lâm quay người đi về phòng, vừa chạm tay vào nắm cửa lại nghe thấy Bối Lệ gọi mình từ phía sau.
"Lý Lương Bạch là người rất tốt, anh ấy đối xử với tôi cũng rất tốt—"
Nghiêm Quân Lâm ngắt lời cô: "Xin lỗi, anh không có thời gian ở đây nghe em khen ngợi bạn trai hiện tại đâu, dù là muốn khen trước chê sau cũng không được."
"Nhưng mà." Bối Lệ lấy hết can đảm bước tới, níu lấy vạt áo của Nghiêm Quân Lâm: "Nhưng mà anh ấy rất dễ ghen."
Nghiêm Quân Lâm hơi nghiêng mặt: "Nói với anh chuyện đó để làm gì?"
"Tôi từng nói với anh ấy rằng tôi có một mối tình đầu." Bối Lệ vội vã nói: "Anh ấy cũng biết tôi và người đó đã yêu nhau rất lâu."
Nghiêm Quân Lâm đột nhiên hỏi: "Em còn từng yêu đương với Lục Ngữ nữa sao?"
"Tại sao anh lại nhắc đến Lục Ngữ?" Bối Lệ không hiểu: "Mối tình đầu của tôi không phải là anh sao?"
Cô nhìn thấy Nghiêm Quân Lâm lộ ra một biểu cảm vô cùng phức tạp.
Thật kỳ lạ.
"Tóm lại là bây giờ đừng tính toán chuyện đó nữa." Bối Lệ nói nhanh: "Anh biết đấy, tôi đang học năm cuối rồi, hiện tại đang thực tập ở một công ty rất tốt, căn nhà này cũng là do tôi khó khăn lắm mới tìm được nơi có giá cả và vị trí phù hợp nhất. Nếu bị Lý Lương Bạch biết về quá khứ của chúng ta, anh ấy nhất định sẽ yêu cầu tôi dời đi, tôi không muốn—"
"Được rồi."
Bối Lệ không nhận ra điều đó, cô vẫn đang đắm chìm trong nỗi buồn phiền rối ren: "Ít nhất là hãy nhịn cho qua hết thời hạn thuê nhà này, thời hạn thuê của tôi chỉ còn—"
"Anh nói là được rồi." Nghiêm Quân Lâm lặp lại một lần nữa, anh nói: "Xem ra anh đã đánh giá cao em rồi, bao nhiêu năm trôi qua mà em vẫn còn yêu đương kiểu học sinh tiểu học như vậy."
Bối Lệ buông tay ra.
"Ít nhất thì anh ấy thật lòng yêu tôi." Bối Lệ nhấn mạnh: "Tôi cũng yêu anh ấy."
Nghiêm Quân Lâm thốt ra một câu "Ngây thơ", anh đẩy cửa phòng ngủ, lúc đóng cửa lại vẫn thấy Bối Lệ đang đứng nguyên tại chỗ.
"Anh sẽ không chủ động nói gì với Lý Lương Bạch đâu, em cứ yên tâm, anh vẫn chưa rảnh rỗi đến mức đó." Nghiêm Quân Lâm nói tiếp: "Tình yêu chân chính của hai người rốt cuộc là hào nhoáng rực rỡ hay là đang lung lay sắp đổ, thì đều chẳng liên quan gì đến anh cả."
____
Đúng vào ngày Tết Trung thu, đó cũng chính là sinh nhật của Lý Bất Nhu.
Lý Bất Nhu là chị gái của Lý Lương Bạch. Cô ấy làm trong ngành giáo dục mầm non cao cấp, cô ấy cũng là một người cuồng công việc. Bánh kem sinh nhật đã được đặt trên bàn ăn, vậy mà người vẫn còn chưa hạ cánh.
"Chuyến bay dự kiến hạ cánh lúc mười giờ mười hai phút, dù có tắc đường thì vẫn sẽ kịp thôi." Lý Lương Bạch mỉm cười rạng rỡ, anh ấy bế cô cháu gái nhỏ lên rồi trêu đùa: "Bé Nora này, lúc nãy cháu trò chuyện gì với dì Bối Bối thế?"
"Chị Bối Bối đã cùng cháu vẽ tranh ạ." Bé Nora mới lên năm tuổi. Cô bé xòe tay ra và đầy tự hào khoe: "Cháu đã vẽ tặng cho chị Bối Bối một chiếc đồng hồ thật xinh đẹp!"
Cô bé vẫn luôn cố chấp gọi Bối Lệ là chị. Người lớn đã cười và sửa lại nhiều lần nhưng cô bé nhất quyết không chịu đổi miệng. Cô bé không hiểu vì sao Bối Bối là chị mà lại gọi là dì.
"Hửm? Để cậu xem nào."
Lý Lương Bạch một tay bế bé Nora, tay còn lại anh ấy kéo Bối Lệ về phía mình. Anh ấy cúi đầu xuống chăm chú quan sát.
Trên cổ tay Bối Lệ hiện ra một chiếc đồng hồ, nó được vẽ nguệch ngoạc bằng bút nước màu xanh. Những nét vẽ đầy dụng tâm với hình ngôi sao lấp lánh.
Anh ấy khẽ chạm vào vết mực ấy rồi hỏi cô: "Có đau không?"
Bối Lệ mỉm cười rồi khẽ lắc đầu: "Sao anh lại làm quá lên thế? Em đâu phải được làm bằng bóng bay đâu, chỉ đâm nhẹ một cái làm sao mà vỡ được. Nora vẽ đẹp lắm, em rất thích nó."
Lý Lương Bạch lại tiếp tục trêu chọc bé Nora: "Trước khi vẽ đồng hồ cháu đã hỏi dì Bối Bối chưa? Cháu không được tùy tiện đưa ra yêu cầu đâu, cháu đã rõ chưa hả Nora?"
Bé Nora gật đầu thật mạnh: "Là chị Bối Bối đã chọn bút màu xanh đấy! Chị ấy nói mình rất thích màu xanh. Cậu ơi, cháu muốn đi tìm bà ngoại rồi."
Lý Lương Bạch khom người đặt đứa trẻ xuống, anh ấy vòng tay ôm lấy vai Bối Lệ rồi hỏi nhỏ: "Có chuyện gì vậy? Lúc nãy anh thấy em có vẻ không vui."
"Em thấy nhớ nhà quá." Bối Lệ nói: "Sáng nay em gọi video về nhà, bố em vẫn đang phải tăng ca, chỉ có mình mẹ em ở nhà thôi. Em thấy mẹ ăn mì một mình nên thấy buồn."
Bố của Bối Lệ là một quản giáo ngoài biên chế, ông làm việc theo chế độ làm ba nghỉ ba. Trong khi trực ông không được mang thiết bị điện tử, hễ vào tù là ông sẽ hoàn toàn mất liên lạc. Mẹ cô là giáo viên trung học tại một huyện nhỏ, bà mới làm chủ nhiệm nên thường ở ký túc xá.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)