Tại phòng làm việc, nhìn thấy câu trả lời của Vân Sơ, Úc Đình Quân không để lộ cảm xúc nhưng lại khẽ cau mày.
Anh chậc một tiếng rồi gửi cho Vân Sơ một chuỗi dấu chấm lửng.
Vân Sơ đáp lại anh bằng một dấu hỏi chấm, dường như cô không hiểu rõ ý của anh là gì.
Úc Đình Quân: "Xác nhận chứ?"
Vân Sơ: "Xác nhận chuyện gì cơ?"
Úc Đình Quân: "Bọn họ đều không dẫn theo người nhà sao?"
Vân Sơ chớp mắt rồi gửi cho Úc Đình Quân một câu trả lời đầy khẳng định: "Đúng vậy."
Nguyễn Oánh và những người khác đâu phải kiểu người không thể rời xa bạn trai nửa bước, chuyện này có gì mà không chắc chắn chứ. Vân Sơ chẳng hiểu nổi anh đang nghĩ gì.
Úc Đình Quân ngước mắt, suy nghĩ một lát rồi hỏi tiếp: "Ai lái xe?"
Vân Sơ hơi ngẩn ra: "Vẫn chưa bàn bạc nữa, Tư Niệm hoặc là em lái đều được."
Bọn họ ai cũng biết lái xe, kỹ thuật của Tư Niệm là tốt nhất nên mỗi khi đi chơi, cô ấy thường chủ động nhận trách nhiệm cầm lái.
Khi nào cô ấy mệt thì mới đổi sang cho Vân Sơ hoặc mấy người có tay lái bình thường kia.
Úc Đình Quân: "..."
Vân Sơ hỏi gì đáp nấy, vào lúc này, dường như anh thực sự chẳng thể tìm ra vấn đề gì để bắt bẻ.
Im lặng vài giây, Úc Đình Quân mới trả lời cô: "Được."
Ngày hôm sau là thứ Hai, Vân Sơ bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức, cô vệ sinh cá nhân và trang điểm xong thì xuống lầu ăn sáng rồi đi đến studio.
Khi cô đến nơi, những người thợ mà Dương Khả Giai liên hệ đã đứng đợi sẵn ở cửa studio từ lâu.
Thấy cô xuất hiện, Dương Khả Giai cất tiếng chào: "Chị Vân Sơ."
Vân Sơ gật đầu: "Em đến sớm vậy sao?"
Dương Khả Giai ừ một tiếng rồi nhìn cô nói: "Gửi tranh đi sớm một chút cho xong, tránh để bên Giám đốc Triệu lại gây thêm chuyện rắc rối gì."
Vân Sơ bị câu nói của cô ấy làm cho bật cười, khóe môi khẽ cong lên: "Chắc không đến mức đó đâu, anh ta đang gấp rút giao cho khách hàng nên chắc sẽ không làm khó chị nữa."
"Lỡ may thì sao ạ." Dương Khả Giai nói: "Tranh thì có lẽ không làm khó được nữa nhưng khoản tiền cuối vẫn chưa thanh toán cho chúng ta đâu."
Nói đến đây, Dương Khả Giai nhìn Vân Sơ với vẻ mặt hơi nghiêm trọng: "Chị nói xem, liệu anh ta có nợ tiền của chúng ta không?"
"..."
Sự lo lắng này của Dương Khả Giai không phải là không có lý.
Triệu Minh Kiệt quả thực không phải là kiểu đàn ông rộng lượng, điểm này Vân Sơ đã nhận ra ngay từ lúc mới bắt đầu tiếp xúc và đàm phán hợp đồng với anh ta.
Trầm tư vài giây, Vân Sơ mới lên tiếng: "Nếu anh ta thực sự nợ tiền thì chúng ta cũng chẳng còn cách nào khác."
Bọn họ chỉ có thể hối thúc và nhắc nhở mà thôi.
Dương Khả Giai: "Hy vọng Giám đốc Triệu biết điều một chút, đừng có tự mình làm hỏng đi danh tiếng của bản thân."
Vân Sơ hưởng ứng rồi vỗ nhẹ lên vai cô ấy: "Đừng có lo lắng trước như vậy, biết đâu Giám đốc Triệu lại là người trung thực thì sao?"
Dương Khả Giai nhìn cô hỏi ngược lại: "Chị cảm thấy anh ta giống người như vậy sao?"
Vân Sơ nhìn lại ánh mắt của cô ấy rồi im lặng.
Hai người nhìn nhau vài giây, Vân Sơ đành bất lực cười khẽ: "Cứ gửi đi đã, chúng ta không nên dùng ác ý lớn nhất để suy đoán về khách hàng của mình."
Dương Khả Giai thở dài một tiếng: "Được rồi, vậy em đi qua đó trước đây."
Vân Sơ dặn dò thêm: "Chú ý an toàn nhé, bên Giám đốc Triệu có biến động gì thì nhớ gọi điện thoại cho chị ngay."
"Em biết rồi ạ."
Sau khi khiêng tranh lên xe, Dương Khả Giai cùng tài xế và những người khác cùng nhau rời đi.
Vân Sơ nhìn họ đi khuất mới bước vào trong studio.
Sau khi số tranh được dời đi, không gian trong studio dường như trở nên trống trải hơn hẳn.
Vân Sơ đơn giản dọn dẹp vệ sinh một chút rồi mới bắt đầu vào văn phòng của mình để làm việc.
Làm việc được một lát, Dương Khả Giai đã gửi tin nhắn đến cho cô: "Giám đốc Triệu ký nhận rồi ạ! Mọi chuyện diễn ra vô cùng thuận lợi."
Vân Sơ: "Anh ta không gây khó dễ gì cho các em chứ?"
Dương Khả Giai: "Không có đâu ạ, không những vậy mà anh ta còn tỏ ra vô cùng nhiệt tình nữa."
Vân Sơ: "Hả?"
Dương Khả Giai: "Chị cũng thấy kỳ lạ đúng không?"
Vân Sơ chớp mắt: "Quả thật là có chút kỳ lạ."
Dương Khả Giai cũng cảm thấy khó hiểu, cô ấy đã từng nhận rất nhiều cuộc gọi của Triệu Minh Kiệt gọi đến studio, lần nào anh ta cũng nói là muốn tìm Vân Sơ, khi cô ấy nói Vân Sơ không có ở studio thì anh ta hoàn toàn không tin.
Tóm lại là Triệu Minh Kiệt không hề tin tưởng vào những lời thoái thác của Dương Khả Giai, thậm chí còn rất hay gây sự vô lý.
Chính vì thế nên Dương Khả Giai mới thấy kinh ngạc khi lần đi giao tranh này lại suôn sẻ đến vậy.
Dương Khả Giai cầm điện thoại đang định trò chuyện thêm vài câu với Vân Sơ thì Triệu Minh Kiệt đột nhiên cất tiếng gọi: "Trợ lý Dương."
Dương Khả Giai ngẩng đầu lên nhìn đối phương.
Triệu Minh Kiệt cười hì hì nhìn cô ấy, nụ cười đó khiến cô ấy cảm thấy có chút bất an trong lòng.
Dương Khả Giai cố tỏ ra bình tĩnh hỏi: "Giám đốc Triệu."
Cô ấy cất điện thoại đi: "Còn có chuyện gì nữa không ạ?"
Triệu Minh Kiệt hơi hất cằm, hỏi một cách đầy thân thiết: "Đang nhắn tin với Vân tiểu thư sao?"
"... Vâng, tôi đang báo cáo tiến độ bên này cho chị ấy." Dương Khả Giai trả lời, dù sao thì chuyện này cũng chẳng có gì là không thể nói.
Triệu Minh Kiệt cười cười: "Vân tiểu thư nói gì?"
"Gì cơ ạ?" Dương Khả Giai không hiểu rõ ý của anh ta cho lắm, cô ấy mỉm cười nhẹ nhàng: "Chị Vân Sơ không nói gì cả, chỉ là bọn tôi rất cảm ơn sự giúp đỡ của Giám đốc Triệu."
Triệu Minh Kiệt nhướng mày rồi xua tay: "Nên làm mà, chúng ta là đối tác hợp tác với nhau thôi."
Anh ta dừng lại một chút, nhìn Dương Khả Giai rồi hỏi một câu bất ngờ: "Đúng rồi, tôi muốn hỏi cô một vấn đề."
Dương Khả Giai cứ tưởng là vấn đề về tranh nên thái độ vô cùng ôn hòa: "Giám đốc Triệu cứ nói ạ."
"Bạn trai của Vân tiểu thư ấy." Triệu Minh Kiệt nhìn Dương Khả Giai hỏi tiếp: "Các cô đã gặp qua bao giờ chưa?"
Dương Khả Giai hơi khựng lại, vẻ mặt đầy ái ngại khẽ mím môi: "Giám đốc Triệu, đây là quyền riêng tư của sếp tôi, tôi không tiện trả lời ạ."
"Cái này mà tính là quyền riêng tư sao?" Triệu Minh Kiệt liếc nhìn cô ấy một cái: "Studio của các cô đến cả chủ đề này cũng không được phép bàn luận sao?"
Anh ta tỏ vẻ vô cùng khó chịu: "Tôi cũng không có ý gì khác, chỉ là thuận miệng hỏi chơi vậy thôi."
Dương Khả Giai ừ một tiếng: "Thật xin lỗi Giám đốc Triệu nhé."
Triệu Minh Kiệt nhìn thấy bộ dạng dầu muối đều không thấm của Dương Khả Giai thì có chút bực mình nhưng lại chẳng thể làm gì được cô ấy.
Anh ta lập tức sa sầm mặt mũi, trừng mắt nhìn Dương Khả Giai một cái: "Được thôi, cô không muốn nói thì cứ coi như xong."
Anh ta đi hỏi người khác, kiểu gì chẳng có người sẵn lòng nói cho anh ta biết.
Dương Khả Giai mỉm cười: "Dạ vâng thưa Giám đốc Triệu, vậy nếu bên này không còn việc gì nữa thì tôi xin phép về trước ạ."
Triệu Minh Kiệt không thèm đoái hoài gì đến cô ấy mà xoay người đi thẳng vào trong công ty.
"..."
Nhìn bóng lưng Triệu Minh Kiệt đi xa, Dương Khả Giai khẽ thở phào nhẹ nhõm, cô ấy dùng tốc độ nhanh nhất để trở lại xe rồi lấy điện thoại ra gõ liên tục mấy dòng chữ gửi cho Vân Sơ, kể cho cô nghe chuyện Triệu Minh Kiệt hỏi thăm về cô và Tổng giám đốc Úc.
Cô ấy dặn Vân Sơ phải chú ý một chút, vì cô ấy cảm thấy Triệu Minh Kiệt sẽ đi nghe ngóng chuyện của cô và Úc Đình Quân từ những người khác.
Khi Vân Sơ nhìn thấy tin nhắn này thì cũng không cảm thấy quá bất ngờ.
Cô đã đoán trước được Triệu Minh Kiệt sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy, một số người đàn ông chính là như thế, họ chẳng bao giờ có nhận thức rõ ràng về chính bản thân mình.
Vân Sơ khẽ rũ mắt, an ủi Dương Khả Giai: "Không sao đâu, anh ta muốn nghe ngóng thì chị cũng không thể ngăn cản được."
Hơn nữa, nếu có người điều tra chuyện của cô và Úc Đình Quân thì chắc chắn phía bên anh sẽ biết ngay lập tức thôi.
Một khi Úc Đình Quân đã biết thì cô cũng chẳng còn gì phải lo lắng nữa.
Trò chuyện với Dương Khả Giai vài câu, Vân Sơ liền quăng nhân vật như Triệu Minh Kiệt ra sau đầu.
Sự hợp tác giữa họ đã kết thúc rồi, tương lai cô cũng sẽ không bao giờ hợp tác thêm lần nào nữa.
Cho dù sau này Triệu Minh Kiệt có chủ động tìm đến tận cửa thì Vân Sơ cũng không muốn nhận thêm dự án nào của anh ta. Studio của cô tuy cần kiếm tiền nhưng cũng chưa đến mức thiếu thốn tới nỗi đơn hàng của ai cũng phải nhận.
Trước đó là do cô không hiểu rõ về Triệu Minh Kiệt nên mới ký kết hợp đồng.
Sau khi trải qua vụ việc sửa bản thảo lần này, Vân Sơ chắc chắn mình sẽ không bao giờ hợp tác với anh ta nữa.
Hai ngày sau đó, Vân Sơ đều bận rộn không ngơi tay.
Thịnh Thanh Lê đã giới thiệu cho cô một người bạn là nghệ sĩ, đây là người từng hợp tác với cô ấy trong bộ phim trước, cô ấy đã xem qua bức tranh mà Vân Sơ tặng cho Thịnh Thanh Lê và cảm thấy nó rất đẹp, tràn đầy sức sống nên muốn tìm Vân Sơ để đặt một bức chân dung cho riêng mình.
Vân Sơ không quá am hiểu về giới giải trí.
Kể từ khi quen biết Thịnh Thanh Lê thì cô mới biết thêm được vài nghệ sĩ nhưng cũng thường xuyên quên tên họ.
Sau khi kết bạn và trò chuyện qua mạng với người nghệ sĩ được giới thiệu trong hai ngày, cả hai đã hẹn thời gian gặp mặt để bàn bạc chi tiết hơn.
Ban đầu, Vân Sơ định hẹn đối phương đến studio nhưng cô ấy lại nói muốn đi uống cà phê và sẵn tiện chụp thêm vài bức ảnh.
Cuối cùng, hai người đã hẹn địa điểm gặp mặt tại quán cà phê Tư Niệm.
-
Một ngày trước Tết Dương lịch chính là ngày hẹn gặp giữa Vân Sơ và nữ nghệ sĩ Thi Vũ Sầm mà Thịnh Thanh Lê đã giới thiệu.
Sau khi ăn sáng tại nhà và đến studio để xử lý một số công việc khẩn cấp, Vân Sơ mới đi đến quán cà phê Tư Niệm.
Lúc cô đến nơi thì Thi Vũ Sầm vẫn chưa tới.
Thấy cô xuất hiện, Tư Niệm nhướng mày hỏi: "Đến sớm vậy sao?"
Vân Sơ: "Cũng không thể đến sát nút được."
Dù sao thì cô cũng chính là người đã hẹn đối phương mà.
Tư Niệm cười cười: "Đúng vậy."
Cô ấy nhìn Vân Sơ hỏi: "Chút nữa nói chuyện xong cậu còn có dự định gì khác không?"
Vân Sơ không trả lời trực tiếp câu hỏi của cô ấy: "Bà chủ Tư có sắp xếp gì sao?"
"Đi dạo phố thì sao nhỉ?" Tư Niệm nói: "Ngày mai là phải đi chơi rồi, tối qua tớ có sắp xếp hành lý nhưng mãi mà vẫn chưa thấy ưng ý."
Mỗi khi chuẩn bị đi chơi là Tư Niệm lại cảm thấy mình chẳng có quần áo gì để mặc.
Nghe vậy, Vân Sơ không nhịn được mà bật cười: "Được thôi, tớ chắc là không vấn đề gì đâu."
Cô hỏi Tư Niệm: "Có cần hỏi Thanh Thời và mấy người kia không?"
Tư Niệm đang bận rộn pha cà phê cho cô liền gật đầu: "Cậu cứ hỏi trong nhóm đi, buổi tối chúng ta có thể cùng nhau ăn một bữa cơm."
Vân Sơ đồng ý: "Được thôi."
Vân Sơ lấy điện thoại ra rồi gửi tin nhắn vào nhóm để hỏi mọi người.
Khương Thanh Thời và Nguyễn Oánh có lẽ đang bận nên chưa thấy xuất hiện ngay.
Vân Sơ và Tư Niệm cũng không vội, hai người pha hai ly cà phê rồi vừa nhâm nhi vừa trò chuyện.
Đang nói chuyện thì Vân Sơ nhận được cuộc gọi từ Úc Đình Quân, anh hỏi cô đang làm gì.
Vân Sơ đầy nghi ngờ hỏi: "Em đang ở quán cà phê Tư Niệm để đợi người."
Nếu cô nhớ không lầm thì tối qua cô đã nói với Úc Đình Quân, rằng hôm nay mình có hẹn với khách hàng tại quán cà phê Tư Niệm để bàn công việc, chẳng lẽ Úc Đình Quân đã quên rồi sao? Trí nhớ của anh từ khi nào mà lại kém đến mức này rồi.
Nghĩ đến đây, Vân Sơ hỏi: "Có chuyện gì vậy anh?"
Úc Đình Quân ừ một tiếng, đương nhiên là anh vẫn nhớ rõ lịch trình của Vân Sơ rồi, anh nhướng mày hỏi tiếp: "Buổi trưa chúng ta cùng nhau ăn cơm nhé?"
"Bên em chắc là chưa xong việc đâu." Vân Sơ nói: "Em vừa mới hẹn Tư Niệm và mấy người kia chiều nay đi dạo phố rồi."
Úc Đình Quân: "..."
Anh im lặng trong ba giây rồi mới hỏi: "Cả buổi trưa và buổi tối đều ở cùng với bọn họ sao?"
Vân Sơ đáp lời: "Đúng vậy."
Cô không cảm thấy chuyện này có vấn đề gì cả.
Đương nhiên là Úc Đình Quân cũng không thấy có vấn đề gì, chỉ là trong lòng anh có chút không thoải mái mà thôi.
Vân Sơ sắp cùng đám bạn Tư Niệm đi chơi rồi, vậy mà ngay cả một bữa cơm vào ngày trước khi đi cô cũng không thể dành thời gian cho anh được.
Nghĩ đến đây, Úc Đình Quân còn có chút ghen tị: "Quán cà phê của Tư Niệm hôm nay không có khách hay sao?"
"..." Những lời này mà để cho Tư Niệm nghe thấy thì không hay chút nào, Vân Sơ ngẩng đầu nhìn người đối diện đang cúi đầu lướt điện thoại rồi hơi cạn lời: "Tổng giám đốc Úc à, cô ấy có nhân viên mà."
Trong quán của Tư Niệm có ba bốn nhân viên, những lúc khách không quá đông thì cũng không cần Tư Niệm phải ra tay, quán vẫn có thể vận hành ổn thỏa.
Úc Đình Quân: "Ồ."
Anh thản nhiên buông một câu lạnh nhạt: "Anh quên mất."
Vân Sơ: "..."
Cái giọng điệu này của Úc Đình Quân rõ ràng chẳng giống như là đã quên chút nào.
Cô khẽ mím môi, đang định nói gì đó thì đột nhiên thoáng thấy một bóng người đeo khẩu trang và đội mũ đứng ở cửa.
Vân Sơ ngẩn ra một lúc, khi thấy đối phương đẩy cửa bước vào thì cô liền nói với Úc Đình Quân: "Khách hàng của em đến rồi, em cúp máy trước đây."
Nói xong, cô cũng chẳng đợi Úc Đình Quân lên tiếng mà đã trực tiếp dập máy.
"Xin chào." Tư Niệm cũng nghe thấy tiếng động đẩy cửa nên liền đứng dậy nhìn về phía người mới đến: "Cô Thi phải không?"
Thi Vũ Sầm nhìn hai người họ, hơi ngập ngừng gật đầu: "Cô Vân sao?"
Tư Niệm lắc đầu, chỉ tay về phía Vân Sơ: "Cậu ấy mới là cô Vân."
Cô ấy mỉm cười nói: "Mời ngồi bên này, tôi là chủ quán cà phê này, cũng là bạn của Vân Sơ."
Thi Vũ Sầm à lên một tiếng, cười đầy ngại ngùng: "Xin lỗi, tôi đến muộn mất rồi."
"Không sao đâu." Vân Sơ ra hiệu cho cô ấy ngồi xuống rồi dịu giọng nói: "Là tôi đến sớm thôi."
Hai người đơn giản làm quen với nhau.
Tư Niệm hỏi Thi Vũ Sầm xem cô ấy có muốn uống gì không.
Thi Vũ Sầm tháo khẩu trang và kính râm ra: "Bất kỳ món đặc trưng nào không cho thêm sữa đều được."
Cô ấy có chút ái ngại giải thích với hai người: "Tôi bị dị ứng với các sản phẩm từ sữa."
Nghe vậy, Tư Niệm không chút suy nghĩ mà thốt lên: "Thật là trùng hợp quá?"
Thi Vũ Sầm: "Trùng hợp sao?"
Cô ấy có chút bất ngờ: "Ý cô là gì?"
Tư Niệm đi đến khu vực pha chế, chỉ về hướng Vân Sơ đang ngồi: "Vân Sơ cũng giống như cô vậy, bị dị ứng với các sản phẩm từ sữa."
Thi Vũ Sầm kinh ngạc: "Chúng ta lại có duyên đến vậy sao?"
Vân Sơ mỉm cười, nhìn vào mắt Thi Vũ Sầm rồi nhẹ nhàng nói: "Đúng vậy, thật là khéo quá."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)