Tiếng nước chảy róc rách, Vân Sơ khẽ rũ mi mắt và nhìn dòng nước ấm áp lướt qua kẽ tay, bên tai cô là giọng nói của Úc Đình Quân.
Anh nói cô ấy đang vẽ tranh.
Vân Sơ ngẩn người, cô hiểu ý của anh——
Bởi vì cô đang vẽ tranh nên dù đã đến nơi nhưng anh cũng không hề quấy rầy cô.
Đa số thời gian, Úc Đình Quân thật sự rất tôn trọng cô.
Úc Đình Quân không nhận ra sự thẫn thờ của Vân Sơ, anh nắm lấy tay cô rồi lấy nước rửa tay xoa nhẹ, sau đó bao bọc bàn tay cô trong lòng bàn tay mình để chà xát và làm sạch.
Sau khi đã rửa sạch, Úc Đình Quân lấy chiếc khăn lau tay bên cạnh rồi giúp cô lau khô tay.
Làm xong tất cả những việc này, anh mới một lần nữa dời tầm mắt lên mặt Vân Sơ và hỏi: “Đang nghĩ gì vậy?”
Vân Sơ hoàn hồn, cô nhìn những ngón tay trắng nõn sạch sẽ của mình, đôi hàng mi cong dài khẽ rung động: “Không có gì đâu.”
Úc Đình Quân nhướng mày, anh nhìn cô đầy ẩn ý trong vài giây rồi khẽ nhếch môi: “Đi thôi.”
Anh đã không hỏi thêm.
Anh hiểu rất rõ rằng, nếu Vân Sơ không muốn trả lời thì dù anh có hỏi thế nào cô cũng sẽ không nói.
Hai người dọn dẹp đồ đạc xong rồi rời khỏi phòng làm việc.
Trên đường đến sân bay, Vân Sơ bỗng hỏi một câu: “Công việc bên phía anh đã xử lý xong từ sớm rồi sao?”
Cô vẫn muốn biết Úc Đình Quân đã đợi cô ở phòng làm việc trong bao lâu.
Úc Đình Quân ừ một tiếng: “Cũng không sớm lắm.”
Nói đến đây, Úc Đình Quân hỏi Vân Sơ: “Trưa nay em đã ăn gì thế?”
Vân Sơ: “……”
Sắc mặt cô cứng đờ, cô nhìn về phía Úc Đình Quân rồi nói: “Em vẫn chưa thấy đói.”
Cô không dám nói là mình đã quên ăn, dạ dày của Vân Sơ vốn khá yếu. Hơn nữa vì cô thường xuyên ăn uống không đúng giờ nên thỉnh thoảng sẽ bị đau dạ dày.
Lúc đầu Úc Đình Quân không biết chuyện này.
Sau khi biết được, anh đã bảo dì Phương phải để mắt đến ba bữa cơm mỗi ngày của Vân Sơ. Trong năm đầu tiên hai người ở bên nhau, mỗi buổi trưa dì Phương còn đến tận phòng làm việc để đưa cơm cho cô.
Sau khi đưa cơm một thời gian dài, Vân Sơ cảm thấy thật sự không cần thiết và thấy quá phiền phức cho dì Phương. Cô đã nói với Úc Đình Quân rất nhiều lần thì anh mới đồng ý không để dì Phương đến phòng làm việc đưa cơm nữa.
Tất nhiên, việc này cũng đi kèm với lời đảm bảo của Vân Sơ.
Cô đã hứa với Úc Đình Quân rằng mình sẽ nhớ ăn uống đúng giờ.
“……”
Nghe thấy giọng nói đầy chột dạ của Vân Sơ, Úc Đình Quân tranh thủ liếc nhìn cô một cái rồi đưa tay lên xoa xoa chân mày: “Thật sự không đói sao?”
Vân Sơ ậm ừ một tiếng: “Lát nữa tiễn Gia Âm xong, nếu có thời gian thì chúng ta ăn chút gì đó ở sân bay nhé?”
Cũng chỉ có thể như vậy mà thôi.
Úc Đình Quân đồng ý: “Để anh hỏi cô ấy xem.”
Vân Sơ chớp mắt: “Vâng ạ.”
Lấy điện thoại ra thì vừa hay Tần Gia Âm đã gửi tin nhắn đến, nói rằng mình đã ra khỏi cửa.
Vân Sơ cụp mắt cười nhẹ rồi trả lời: [Chị và anh em cũng đang trên đường rồi.]
Tần Gia Âm: [Vậy lát nữa gặp chị nhé, chị Vân Sơ.]
Vân Sơ: [Được.]
Sau khi gửi tin nhắn đó, cô ấy lại bổ sung thêm một câu: [Chị đi cùng với anh trai em.]
Tần Gia Âm: [Hả?]
Cô ấy vô cùng ngạc nhiên: [Không phải chị nói anh trai em bận việc đột xuất rồi sao?]
Lúc ăn sáng xong, Vân Sơ và Tần Gia Âm có nói chiều nay cô và Úc Đình Quân sẽ đi tiễn cô ấy.
Nhưng vì Úc Đình Quân phải đến bệnh viện nên Vân Sơ lại nói với Tần Gia Âm rằng anh có việc đột xuất và chưa chắc đã đi tiễn được. Cô báo trước cho Tần Gia Âm một tiếng để tránh cho cô ấy bị hụt hẫng.
Vân Sơ thành thật đáp: [Anh trai em đã bận xong rồi.]
Tần Gia Âm: [Nhanh vậy sao.]
Vân Sơ: [Hình như là vậy đấy.]
Tần Gia Âm: [Được rồi, vậy lát nữa gặp lại ạ.]
Vân Sơ cong môi: [Lát nữa gặp.]
Kết thúc cuộc trò chuyện với Tần Gia Âm, Vân Sơ buồn chán quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó lại dời tầm mắt về phía Úc Đình Quân.
Úc Đình Quân khi lái xe rất tập trung và cũng rất có ý thức.
Lần đầu tiên Vân Sơ ngồi xe do chính anh lái đã phát hiện ra điều đó, người đàn ông này... khi chuyển làn vậy mà lại bật đèn xi nhan. Đó là một chi tiết nhỏ không đáng để nhắc tới nhưng Vân Sơ vẫn thấy rất kinh ngạc và bất ngờ.
Trong ấn tượng của cô, hầu hết mọi người, đặc biệt là các tài xế nam, khi chuyển làn đều không bao giờ bật đèn xi nhan.
Chuyện này cô bạn thân ở nước ngoài là Trang Như Mạn đã từng than vãn rất nhiều lần.
Sau này khi Vân Sơ vô tình nhắc đến chuyện này với bạn bè, cả Trang Như Mạn và Chi Tiếu Văn đều rất ngạc nhiên.
Họ không ngờ rằng... Úc Đình Quân lại là người tuân thủ luật lệ giao thông đến vậy. Trong ấn tượng rập khuôn của mọi người, Úc Đình Quân đáng lẽ phải là người phớt lờ mọi quy định mới đúng.
Nghĩ đến đây, Vân Sơ thầm mỉm cười, cô có chút muốn cười thành tiếng.
Không biết là cô thật sự đã phát ra tiếng cười hay do Úc Đình Quân đã chú ý thấy qua gương chiếu hậu, anh chợt cất tiếng: “Có chuyện gì vậy?”
“……”
Vân Sơ hơi ngượng ngùng, cô quay đầu nhìn anh: “Em chỉ là đột nhiên phát hiện ra một chuyện thôi.”
Úc Đình Quân: “Hửm?”
“Anh lái xe khá là tuân thủ luật lệ giao thông đấy.” Vân Sơ nói.
Úc Đình Quân: “……”
Anh nghẹn lời, đôi lông mày khẽ nhướng lên như cố ý trêu chọc cô: “Vân Sơ.”
Vân Sơ: “…… Gì ạ?”
“Trong lòng em thì hình tượng của anh rốt cuộc là thế nào vậy?” Úc Đình Quân vô cùng khó hiểu hỏi: “Việc anh tuân thủ luật lệ giao thông chẳng phải là chuyện hiển nhiên sao?”
Vân Sơ hơi nghẹn lời rồi giải thích: “Em không có ý đó, ý của em là có rất nhiều người hoàn toàn phớt lờ những luật lệ giao thông nhỏ nhặt.”
Cô lấy ví dụ: “Giống như việc bật đèn xi nhan khi chuyển làn, trước đây em không nghĩ là anh sẽ làm đâu.”
Sau khi nghe Vân Sơ nói xong, Úc Đình Quân không nói gì: “Chỉ là việc thuận tay thôi mà.”
Anh không cảm thấy chuyện này có gì đáng để khen ngợi cả.
“Đúng vậy." Vân Sơ gật đầu: “Nhưng dù là việc thuận tay thì cũng có rất nhiều người không muốn làm.”
Vân Sơ nhìn anh: “Anh thấy sao?”
Úc Đình Quân nhếch môi rồi cười và lắc đầu.
Hiện tượng mà Vân Sơ nói có quá nhiều.
Úc Đình Quân cũng thường xuyên bắt gặp.
Nghĩ vậy, anh hỏi Vân Sơ: “Hay là sau này vẫn để tài xế đưa đón em nhé?”
“…… Không cần đâu." Vân Sơ từ chối: “Thỉnh thoảng đưa đón là được rồi, không cần mỗi ngày đâu.”
Tài xế thỉnh thoảng đưa đón thì Vân Sơ cảm thấy rất thoải mái. Tương tự như vậy, thỉnh thoảng tự mình lái xe một mình đến phòng làm việc cô cũng thấy rất dễ chịu.
Về việc có nên để tài xế đưa đón Vân Sơ đi làm hay không thì hai người không có quá nhiều tranh cãi.
Úc Đình Quân của hiện tại không giống như trước đây, việc gì cũng ép buộc Vân Sơ và bắt cô phải làm theo yêu cầu của mình. Anh của bây giờ đã học được cách cố gắng tôn trọng sự lựa chọn của cô.
Hai người thỉnh thoảng trò chuyện vài câu, không lâu sau đã đến sân bay.
Sau khi đỗ xe ở cửa nhà ga, Tần Gia Âm vẫn chưa tới nơi.
Úc Đình Quân gọi điện thoại cho Tần Gia Âm để hỏi xem bao lâu nữa cô ấy mới đến.
Nếu thời gian còn lâu thì anh và Vân Sơ sẽ vào trong trước để tìm nhà hàng ăn chút gì đó.
Tần Gia Âm ngạc nhiên: “Anh vẫn chưa ăn cơm sao?”
“Cũng gần như vậy.” Úc Đình Quân trả lời.
Nghe thấy câu trả lời của anh, Tần Gia Âm hơi nghẹn lời, cô ấy muốn hỏi cái gì gọi là gần như, ăn rồi là ăn rồi, chưa ăn là chưa ăn chứ.
Cô ấy thầm lầm bầm trong lòng nhưng cũng nhanh chóng phản ứng lại——
Chắc chắn là chị Vân Sơ của cô vẫn chưa ăn cơm nên anh trai cô mới trả lời như thế.
“Hai người cứ đến nhà hàng đi ạ." Tần Gia Âm suy nghĩ rồi nói: “Lát nữa em sẽ đến nhà hàng tìm hai người.”
Úc Đình Quân: “Ừ, đừng có để quên đồ đạc đấy.”
Tần Gia Âm: “Em biết rồi mà.”
Cô ấy không phải là người dễ quên trước quên sau như vậy.
Tắt điện thoại xong, Úc Đình Quân nghiêng đầu nhìn Vân Sơ: “Chúng ta vào trước đi.”
Vân Sơ nhướng mày: “Không đợi Gia Âm ở cửa sao?”
“Cô ấy không phải trẻ con." Úc Đình Quân nói một cách đầy cao lãnh: “Lát nữa cô ấy sẽ tự vào tìm chúng ta.”
Vân Sơ: “……”
Hai người đã nói xong rồi nên cô cũng không tiện nói gì thêm.
Cô gật đầu rồi cùng Úc Đình Quân vào nhà ga trước để tìm chỗ ăn cơm.
-
Nhà hàng ở sân bay trước khi qua cửa an ninh không có nhiều.
Vân Sơ cũng không kén ăn, cô tìm một cửa hàng thức ăn nhanh mở cửa 24 giờ gần đó rồi nhìn về phía Úc Đình Quân.
Úc Đình Quân: “……”
Anh vốn không bao giờ ăn những đồ ăn nhanh này, anh nhìn Vân Sơ và không tự chủ được mà nhíu mày: “Ăn cái này sao?”
Vân Sơ gật đầu: “Đã lâu rồi em không ăn.”
Cô đang muốn ăn hamburger.
Úc Đình Quân im lặng: “Nó không tốt cho sức khỏe lắm đâu nhỉ?”
“Thỉnh thoảng mới ăn một lần thôi mà." Vân Sơ nói: “Chắc là không sao đâu.”
Hai người đứng khựng lại ở cửa vài giây, cuối cùng Úc Đình Quân đã thỏa hiệp.
“Vào đi thôi." Khi đối diện với đôi mắt xinh đẹp của Vân Sơ thì Úc Đình Quân đã không còn cách nào khác nữa rồi.
Có được sự đồng ý của Úc Đình Quân, Vân Sơ khẽ nở nụ cười: “Vâng.”
Tầm này người ở sân bay không nhiều lắm, sau khi vào cửa hàng, Vân Sơ và Úc Đình Quân tìm một vị trí trong góc để ngồi xuống.
Vân Sơ lấy điện thoại ra để đặt món trên ứng dụng nhỏ.
Lúc đặt món, cô hỏi Úc Đình Quân có muốn ăn gì không.
Úc Đình Quân từ chối cô: “Không cần đâu.”
Vân Sơ: “…… Ồ.”
Cô ôm điện thoại, trông có vẻ hơi tủi thân.
Úc Đình Quân: “……”
Anh dừng lại một chút rồi bình tĩnh nói: “Có món gì gợi ý không?”
Vân Sơ ngước mắt: “Không phải anh không ăn sao?”
“Trưa nay anh cũng không ăn được bao nhiêu.” Úc Đình Quân nói: “Có thể cân nhắc ăn thử.”
Nghe vậy, Vân Sơ nhìn chăm chú vào Úc Đình Quân, cô lờ mờ cảm thấy người này đang nói dối.
Nhưng khi chạm phải ánh mắt sâu thẳm và thản nhiên của anh, cô lại thấy có lẽ Úc Đình Quân đang nói thật.
Im lặng một lát, Vân Sơ gợi ý cho anh một loại hamburger mà cô yêu thích nhất.
Úc Đình Quân: “Vậy anh sẽ ăn thử cái này.”
Anh bảo Vân Sơ đặt món giúp mình luôn.
Đợi khi Vân Sơ đặt xong, Úc Đình Quân nhìn vẻ mặt hớn hở của cô, trong lòng có chút phiền muộn: “Tay nghề của dì Phương không tốt sao?”
Vân Sơ: “……”
Cô bị lời nói của Úc Đình Quân làm cho bật cười, có chút dở khóc dở cười: “Không có mà, chỉ là một hương vị ăn nhiều rồi thì anh sẽ luôn muốn đổi sang vị khác thôi.”
Úc Đình Quân: “Anh thì không.”
Vân Sơ: “Hả?”
Cô vô cùng ngơ ngác nhìn Úc Đình Quân, trên mặt viết đầy chữ—— cái gì mà không.
Úc Đình Quân nhìn thẳng vào cô và lặp lại lời mình vừa nói: “Anh không như vậy.”
Anh sẽ không vì ăn mãi một hương vị mà lại muốn đi ăn món khác.
Thực tế thì dù là trong ăn uống hay các phương diện khác, Úc Đình Quân đều không phải người như thế.
Anh chính là kiểu người vô cùng chung thủy, trước sau như một.
Vân Sơ bị câu trả lời của Úc Đình Quân làm cho sững sờ, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
Cô thẫn thờ nhìn anh, trong đầu hồi tưởng lại xem trong hơn hai năm ở bên Úc Đình Quân, anh có bao giờ nói mình không muốn ăn cơm ở nhà mà muốn ra ngoài ăn hay không.
Hồi tưởng một lúc, Vân Sơ kinh hãi phát hiện ra là không hề có.
Úc Đình Quân không có ham muốn đặc biệt mãnh liệt đối với việc ăn uống. Anh thật sự chưa bao giờ nói rõ ràng với Vân Sơ rằng hôm nay anh muốn ăn ở nhà hàng nào, món của vùng nào để cả hai cùng đi ăn.
Hầu hết các trường hợp, anh đều hỏi Vân Sơ muốn ăn gì rồi cả hai mới cùng đi.
“Nên hoàn hồn rồi đấy." Nhìn dáng vẻ ngây người của Vân Sơ, Úc Đình Quân đưa tay lên búng nhẹ trước mặt cô.
Vân Sơ chớp mắt rồi thu hồi ánh mắt đang đặt trên người anh, cô nhỏ giọng lẩm bẩm: “Úc tổng.”
Úc Đình Quân: “Hửm?”
“Anh thật kỳ lạ nha." Vân Sơ không kìm được mà cảm thán.
Úc Đình Quân bật cười rồi hỏi cô: “Như vậy mà đã thấy kỳ lạ rồi sao?”
“Cũng có một chút ạ." Vân Sơ nói: “Hóa ra lại có người không có bất kỳ suy nghĩ gì về việc mình sẽ ăn món gì.”
Úc Đình Quân mỉm cười rồi im lặng một lát và nói: “Quen rồi.”
Thực ra hồi nhỏ chắc hẳn anh cũng có ham muốn với đồ ăn. Khổ nỗi bà Tần quản lý rất nghiêm khắc, Úc Đình Quân từ nhỏ đã được bà Tần nuôi dưỡng và rèn luyện trong khuôn khổ.
Lâu dần, anh cũng không còn những suy nghĩ về phương diện đó nữa.
Tất nhiên, Úc Đình Quân cũng không phải là người quá nghe lời.
Anh cũng từng lén lút sau lưng bà Tần đi ăn quán lề đường, đi ăn những món ăn vặt không tốt cho sức khỏe. Chỉ là sau khi ăn xong, anh thấy nó cũng chỉ bình thường như vậy thôi.
Sau đó, anh cũng không còn tò mò về những thứ đó nữa.
Vân Sơ nghe xong thì gật đầu: “Hóa ra là vậy.”
“Ừm." Úc Đình Quân cụp mắt: “Em rất thích ăn mấy thứ này sao?”
Anh chỉ biết Vân Sơ rất thích ăn lệ chi.
Vân Sơ suy nghĩ một chút: “Cũng không hẳn là rất thích, chỉ là hồi đại học em ăn hơi nhiều, sau đó lâu ngày không ăn thì sẽ thấy thèm.”
“Đại học?” Úc Đình Quân hỏi.
Thời đại học có thể coi là “từ cấm kỵ” giữa hai người.
Nghe thấy Úc Đình Quân truy hỏi, Vân Sơ hơi khựng lại một chút rồi thản nhiên nhìn lại anh: “Đúng vậy, thời đại học.”
Lời của tác giả:
Úc tổng: Bạn trai cũ của em thật keo kiệt.
Vân Sơ: .
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)