Cô nhét nửa cái sủi cảo còn lại vào miệng, vừa nhai vừa nói: "Cậu xem, không có vấn đề gì đúng không?"
Bộ dạng vừa nhai nhóp nhép vừa nói chuyện của cô khiến Giang Tư Trừng cảm thấy ghét bỏ tột độ. Cậu dùng giọng điệu cực kỳ khó chịu để nhắc nhở: "Ăn thì cứ lo ăn đi! Đừng có nói chuyện!"
Lời này khiến Dụ Vãn Linh hơi ngượng ngùng. Cô cảm giác cậu đang chê bai mình thô lỗ, thế là vội vàng ngậm chặt miệng, im lặng nhai nuốt.
"Ăn hết chỗ sủi cảo này đi." Giang Tư Trừng tiếp tục đưa ra yêu cầu.
Dụ Vãn Linh lắc đầu nguầy nguậy với cậu, dùng ánh mắt để nói cho cậu biết bản thân không tình nguyện chút nào.
Cô nghe thấy cậu bật cười khe khẽ trong bóng tối, giễu cợt nói: "Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo (Không có việc gì mà cứ tỏ ra ân cần, không phải phường gian xảo thì cũng là phường đạo tặc). Tôi không tin cậu đâu, trừ khi cậu dùng hành động chứng minh cả một bát sủi cảo này đều không có vấn đề gì."
"Đồ là do cậu bưng tới, thế thì cậu ăn hết đi." Giang Tư Trừng dường như cứ thích đối đầu với bát sủi cảo này, nằng nặc bắt cô phải ăn hết ngay bây giờ.
Dụ Vãn Linh không mảy may nhúc nhích. Cô liếc nhìn bát sủi cảo, rồi lại nhìn cậu.
Hai người cứ thế giằng co nhau.
Dụ Vãn Linh đang ngầm suy tính, cô nghĩ xem nên lợi dụng cơ hội lần này như thế nào. Không thể cứ cậu bảo gì cô làm nấy được. Mẹ từng dạy cô, tuyệt đối không được lãng phí bất kỳ cơ hội nào.
"Tôi có thể khẳng định chắc nịch, bát sủi cảo này không có vấn đề gì cả. Nếu tôi chứng minh được là cậu đa nghi oan uổng cho tôi, vậy cậu có nên xin lỗi không?"
Giọng điệu Giang Tư Trừng lộ rõ vẻ không vui: "Cậu đang ra điều kiện với tôi đấy à?"
"Đúng." Dụ Vãn Linh nhìn cậu chằm chằm: "Tôi không muốn ăn, là cậu ép tôi ăn, hiển nhiên tôi muốn đòi chút đỉnh bồi thường."
Dứt lời, tim Dụ Vãn Linh đập liên hồi. Cô nín thở chờ đợi câu trả lời của cậu.
Giang Tư Trừng im lặng một lát, thế mà lại đồng ý: "Nếu đúng là tôi oan uổng cậu, tôi sẽ không xin lỗi đâu, nhưng có thể giúp cậu một lần."
Quả là niềm vui bất ngờ! Không ngờ cậu lại chủ động ngỏ ý có thể giúp cô một lần!
Dụ Vãn Linh cố gắng kìm nén sự kích động, khống chế bản thân không để lộ niềm vui sướng ra mặt. Nhắm vào lời hứa hẹn của cậu, cô sẵn lòng nhượng bộ, như vậy là cô lại có thêm một cơ hội để tiếp cận cậu.
Dụ Vãn Linh ngồi bệt xuống sàn, cắm cúi ăn. Mới ăn được nửa bát thì bụng đã no căng, nửa bát còn lại cô đành cắn răng nhồi nhét cho xong.
Cô cố nén cảm giác buồn nôn nhộn nhạo, vờ vịt cười nhẹ nhõm với cậu, nói: "Tôi ăn xong rồi, mong cậu sẽ thực hiện lời hứa của mình."
"Tôi nói được làm được."
Nhận được câu trả lời chắc nịch, Dụ Vãn Linh cảm thấy chuyến này đi không uổng công. Đã thu hoạch được chút chiến lợi phẩm nhỏ, cô không muốn nán lại đây thêm nữa. Bụng vốn đã no ứ ự khó chịu vô cùng, hai người lại chẳng có chủ đề gì chung, cô vội vàng lấy cớ đã khuya cần đi ngủ rồi vội vã chuồn lẹ.
Dụ Vãn Linh bị tiếng mưa rào ngoài cửa sổ đánh thức.
Cô mò mẫm lấy điện thoại, nheo mắt nhìn giờ: 04:47.
Từng giọt mưa nặng trĩu đập mạnh lên tàu lá chuối ngoài cửa sổ, tiếng lách tách lộp bộp khiến lòng cô thêm phiền não. Cô bực dọc quẳng điện thoại sang một bên, bước xuống giường mặc quần áo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)