Thứ Sáu, trường học cho nghỉ.
Phần lớn học sinh thu dọn xong đồ đạc liền rời trường về nhà, chỉ còn một bộ phận nhỏ học sinh ở gần cố ý nán lại để làm bài tập cuối tuần.
Trước đây, Lâm Cảnh Nghiêu và Lục Vọng Trạch đều thuộc nhóm rời trường sớm.
Lâm Cảnh Nghiêu vì có kế hoạch và tính tự giác cao, không cần cố tình ở lại trường vẫn có thể tự mình hoàn thành bài tập.
Lục Vọng Trạch thì đơn thuần hơn nhiều, cậu ta chỉ đơn giản là không muốn ở lại trường thêm một giây nào.
Hôm nay cả hai đều chưa về là vì đang đợi Lý Tĩnh Nhã.
Lý Tĩnh Nhã làm giáo viên chủ nhiệm, tuần này đến phiên cô trực ban nên bắt buộc phải rời trường muộn hơn một chút.
Hai người bọn họ phải đợi cô làm việc xong xuôi, rồi mới cùng nhau đến bệnh viện thăm Mạc Phùng Xuân.
Lâm Cảnh Nghiêu thích ứng rất nhanh, lúc này đã bắt đầu làm bài.
Chẳng qua, hiệu suất giải đề của cậu khi ở lại lớp rõ ràng không cao lắm, bởi vì luôn có vài bạn học đến hỏi cậu cách giải.
Phòng học sau giờ tan tầm không có người quản thúc nên chẳng hề yên tĩnh.
Ngoài nhóm học bá vây quanh Lâm Cảnh Nghiêu ồn ào giảng bài, còn có nhóm buôn chuyện bát quái, thậm chí cả nhóm lẩm bẩm than vãn vì bài tập quá nhiều.
Lục Vọng Trạch cảm thấy như có một bầy ruồi nhặng đang vo ve bên tai. Cậu ta bực bội cắn nắp bút, chọn bừa đáp án D cho một câu trắc nghiệm trong sách bài tập, sau đó vẽ bậy ngoệch ngoạc lên giấy nháp.
[Ha ha ha, vợ bị một đám người vây quanh, cứ có cảm giác Trạch bảo sắp ghen ghét đến chết rồi.]
[Một tuần rồi, Trạch bảo cậu vẫn cứng đầu không chịu xin lỗi trước.]
[Người đang ở hiện trường, có thể ngửi thấy mùi giấm chua nồng nặc.]
[Bình giấm chua nhất Châu Á là ai thế? Khó đoán quá ha ha ha.]
[Tính chiếm hữu bùng nổ, cầu nguyện Trạch bảo lao thẳng tới chỗ Nghiêu bảo, kéo vợ ra khỏi đám đông, sau đó lảo đảo bỏ đi.]
Tờ giấy nháp bị ngòi bút đen chà đạp đến không ra hình thù gì, sự bực dọc trong ngực Lục Vọng Trạch vẫn không hề tiêu tan. Cậu ta chống cằm, liếc nhìn vị trí sát tường ở dãy bàn thứ ba.
Đó là chỗ ngồi của Mạc Phùng Xuân.
Chương trình học trên trường rất căng thẳng, ngày nào cũng bận rộn, mặt bàn của Mạc Phùng Xuân chỉ sau vài ngày đã bị các loại bài thi và tài liệu phủ kín.
Bạn cùng bàn của Mạc Phùng Xuân có quan hệ không mấy thân thiết với cô. Xuất phát từ lòng tốt hời hợt, cậu ta chỉ tiện tay lấy vài cuốn sách đè lên đống bài thi và tài liệu kia, cốt để giấy tờ không bị gió thổi bay là được.
Mấy ngày nay, nhìn mặt bàn của Mạc Phùng Xuân ngày càng lộn xộn, không hiểu sao Lục Vọng Trạch luôn nhớ tới bóng lưng cô lặng lẽ sắp xếp tài liệu mỗi khi tan học.
Mạc Phùng Xuân mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế còn nặng hơn cả Lâm Cảnh Nghiêu, thậm chí đạt tới mức độ kỳ quái.
Tài liệu các môn học của cô được phân loại rõ ràng bằng kẹp hồ sơ, trên mặt bàn ngoài những thứ cần dùng cho tiết học hiện tại thì tuyệt đối không lưu lại bất kỳ vật dụng thừa thãi nào.
Móng tay cô luôn sạch sẽ, được cắt tỉa ngắn nhất có thể. Mái tóc đen hơi dày vĩnh viễn duy trì ở độ dài ngang eo, phần mái luôn để hơi dài, che khuất một nửa mí mắt, trông có vẻ hơi âm u.
Nếu nhà ăn phát cà chua bi hay nho làm tráng miệng, Mạc Phùng Xuân nhất định phải chọn số lượng chẵn. Lượng cơm cô ăn thỉnh thoảng lại được quyết định bởi việc đôi đũa dùng một lần có được bẻ cân bằng hay không.
Tóm lại, Mạc Phùng Xuân là một người có rất nhiều thói quen kỳ quặc.
Nhiều đến mức một kẻ tự nhận là không mấy để tâm đến cô như Lục Vọng Trạch, chỉ cần nhìn thấy mặt bàn lộn xộn kia là có thể nhớ lại cả đống chi tiết.
Nếu Mạc Phùng Xuân quay lại trường, nhìn thấy mặt bàn bừa bộn thế này, có lẽ môi sẽ mím chặt đến mức còn thẳng hơn cả thước kẻ nhỉ?
Lục Vọng Trạch miên man suy nghĩ, nắp bút bị cắn nứt toác.
Cậu ta quyết định rồi.
Đợi khi các bạn học đều xuống sân tập thể dục, cậu ta sẽ đi muộn một chút, đại phát từ bi giúp Mạc Phùng Xuân dọn dẹp qua loa.
Tất nhiên, chuyện này không thể nói cho bất kỳ ai, cũng không thể để người khác bắt gặp.
Tiết thứ hai buổi chiều hôm đó là môn thể dục, tiết đầu là tự học, lớp trưởng Lâm Cảnh Nghiêu ngồi trên bục giảng quản lý kỷ luật.
Lục Vọng Trạch vừa chép lại câu sai, vừa thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ treo tường, rồi lại nhìn đống tài liệu lộn xộn trên bàn Mạc Phùng Xuân.
Cậu ta mang một loại mong đợi và hưng phấn khó hiểu, giống như cơn hờn dỗi tích tụ trong lòng đang dần tan biến, bị một thứ gì đó không rõ tên thay thế.
Khoảng cách đến giờ tan học còn mười phút.
Lục Vọng Trạch thấy Lâm Cảnh Nghiêu danh chính ngôn thuận bước từ bục giảng xuống, để lớp phó thay mình ngồi trấn giữ.
Còn Lâm Cảnh Nghiêu thì đi thẳng đến chỗ Mạc Phùng Xuân, vô cùng tự nhiên giúp cô sắp xếp lại mặt bàn.
Làm trò trước mặt cả lớp, nhưng không ai hỏi nhiều, cũng chẳng ai nghĩ ngợi sâu xa.
Bởi vì Lâm Cảnh Nghiêu vốn có tính cách nhiệt tình như vậy, bởi vì Lâm Cảnh Nghiêu là một lớp trưởng rất có trách nhiệm, bởi vì cậu đối xử thân thiện với tất cả mọi người, nên mọi người đã nhìn quen mắt rồi.
Nắp bút bị cắn nát bét, Lục Vọng Trạch nhìn Lâm Cảnh Nghiêu ngăn nắp dọn dẹp tài liệu giúp Mạc Phùng Xuân, một ngọn lửa phẫn nộ vô cớ bùng lên thiêu đốt trong cơ thể.
Mặt bàn của Mạc Phùng Xuân dần trở nên sạch sẽ, nhưng tâm trạng của Lục Vọng Trạch lại tồi tệ và hỗn loạn tột cùng.
Trong phòng học yên tĩnh, Lục Vọng Trạch đột ngột đứng phắt dậy, chân ghế ma sát với mặt đất tạo ra âm thanh chói tai.
Không ít học sinh quay sang nhìn cậu ta, nghi hoặc có, phản cảm có, hóng hớt có, đục nước béo cò cũng có... Những ánh mắt đó đổ dồn lên người Lục Vọng Trạch, khiến cậu ta càng thêm bồn chồn.
Lâm Cảnh Nghiêu đang cầm bài thi của Mạc Phùng Xuân trên tay, lúc này cũng liếc nhìn Lục Vọng Trạch.
“Chưa tan học, cậu muốn làm gì?”
So với ánh mắt của những người khác, ánh mắt của Lâm Cảnh Nghiêu bình thản hơn nhiều, nhưng Lục Vọng Trạch lại cảm thấy cậu đang trào phúng mình.
“Đi vệ sinh không được sao?”
Lục Vọng Trạch nhìn chằm chằm Lâm Cảnh Nghiêu, nhếch mép, trầm giọng đáp trả.
Lớp trưởng thì ghê gớm lắm sao?
Lớp trưởng thì có thể lấy quyền mưu lợi cá nhân sao?
Sao trước kia cậu ta không phát hiện ra Lâm Cảnh Nghiêu lại đạo đức giả và kinh tởm đến thế nhỉ?
Cảm xúc tiêu cực không rõ nguồn gốc không ngừng lên men. Lục Vọng Trạch vừa nghĩ đến phản ứng của Mạc Phùng Xuân khi biết Lâm Cảnh Nghiêu chu đáo dọn dẹp đồ đạc giúp cô, sự ghen tị và vặn vẹo liền mất kiểm soát.
Lâm Cảnh Nghiêu rõ ràng đã có nhiều thứ như vậy, tại sao còn muốn tranh giành với cậu ta?
Suy nghĩ này càng lúc càng mãnh liệt. Nước từ tóc mái nhỏ giọt, từng giọt rơi xuống mu bàn tay Lục Vọng Trạch, cái lạnh lan tỏa. Cậu ta cắn chặt khớp hàm rồi chợt thả lỏng, trái tim đập thình thịch.
Ngón tay đặt lên vòi nước, đốt ngón tay nhô cao, Lục Vọng Trạch bỗng nhiên cảm thấy hoảng loạn và mờ mịt.
Rốt cuộc cậu ta đang hận Lâm Cảnh Nghiêu tranh giành cái gì với mình?
Lục Vọng Trạch đứng chôn chân tại chỗ, ngẩn ngơ hồi lâu. Mãi cho đến khi chuông tan học vang lên, đám đông học sinh ùa ra hành lang, cậu ta mới chậm chạp dùng khăn giấy lau khô khuôn mặt và đôi tay ướt sũng.
Đúng rồi.
Cậu ta đang oán hận Lâm Cảnh Nghiêu luôn nhanh hơn mình một bước.
Còn về phương diện nào, Lục Vọng Trạch không muốn đào sâu tìm hiểu.
Cậu ta quy kết tất cả là do bản thân là một kẻ u ám, nên tóm lại sẽ không khống chế được mà đi ghen tị với một nhân vật hạnh phúc như Lâm Cảnh Nghiêu.
Rõ ràng, cậu ta và Mạc Phùng Xuân mới là những kẻ giống nhau.
Nhưng Mạc Phùng Xuân là một kẻ ngu ngốc, tham luyến thứ tình bạn bình đẳng đến mức rẻ mạt của Lâm Cảnh Nghiêu, chưa bao giờ nhìn thấy cậu ta.
Rõ ràng, ban đầu cô có quan hệ khá tốt với cậu ta.
Tại sao cô có thể dễ dàng thay đổi?
Tại sao cô có thể dễ dàng quên đi?
Thật không công bằng.
Mạc Phùng Xuân, còn đáng ghét hơn Lâm Cảnh Nghiêu gấp một trăm lần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



