Ôn Quỳ nén giận trong lòng. Thấy quản lý Chung cũng bất ngờ có mặt, cô ngoài mặt thì cười tươi như hoa, trong bụng thì chỉ muốn đấm cho ông ta một phát.
Lại là cái kiểu chẳng giống ai của vị sếp này.
Ôn Quỳ nghe thấy người ở phòng ban khác cũng đang than thầm, nói rằng hoạt động tốn sức như leo núi, tại sao lại phải gắn liền với team building. Người bên cạnh vội huých tay, ra hiệu anh ta im lặng.
“Sao thế? Chưa leo đã sợ rồi à?” Chung Chí Hằng cười tủm tỉm, liếc một vòng. “Toàn thanh niên trai tráng hai ba mươi tuổi cả, sao lại yếu thế được.”
“Có vẻ đồng chí Tiểu Ôn đây có nhiều ý kiến nhỉ?” Chung Chí Hằng xác định chính xác vị trí của cô, đi tới. “Ăn sáng chưa? Chưa ăn thì không leo nổi đâu.”
Ôn Quỳ đang định trả lời thì bất ngờ nghe thấy một giọng nói vô cùng quen thuộc từ phía sau gọi mình: “Nguyên Nguyên.”
Một bóng người cao lớn bước đến bên cạnh, khiến những người xung quanh đều phải đổ dồn ánh mắt chú ý.
Khương Thư Sương là người khoa trương nhất, hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn thẳng vào người vừa đến.
Giữa những tiếng xì xào “Oa”, “Đẹp trai quá”, “Mặt sao nhỏ thế”, “Mũi cao ghê”, “Người nước ngoài à, mắt xanh biếc kìa”, Ôn Quỳ ngẩng đầu lên, cũng không kìm được mà khẽ hít một hơi.
Thẩm Chiêu Dã đối mặt với ánh mắt đầy hứng thú của Chung Chí Hằng, cười một tiếng: “Tôi mang cho cô ấy.”
Rồi anh cúi đầu nhìn Ôn Quỳ, nháy mắt với cô: “Sáng nay cô đi vội quá, chưa kịp ăn sáng.”
Khương Thư Sương nắm chặt cổ áo, kìm nén sự phấn khích, vừa lén nhìn Thẩm Chiêu Dã, vừa không kìm được mà khẽ huých tay Ôn Quỳ: “Ôn Quỳ, vị này… là bạn trai của cậu à?”
Thẩm Chiêu Dã mặc áo trắng quần đen, một bộ trang phục cực kỳ giản dị nhưng lại được anh mặc lên với phong cách đặc biệt cuốn hút, để lộ một chút xương quai xanh tinh xảo. Nhưng hơn cả vóc dáng cao ráo cân đối là gương mặt anh. Mái tóc đen đậm, làn da trắng sứ, đôi mắt xanh biếc khẽ cụp xuống khi nhìn người khác, hàng mi đen rủ bóng. Gương mặt thon gọn, góc cạnh, lúc này trông như một bức tượng tạc hoàn mỹ.
Khi anh cúi mắt cười với Ôn Quỳ, một tia nắng vừa hay chiếu đến từ phía sau, khiến bóng hình anh càng thêm cao lớn. Cả người anh như tỏa ra một khí chất khác biệt, tách biệt hẳn với những người xung quanh.
Khương Thư Sương đứng bên cạnh nhìn mà suýt rớt quai hàm. Cô chưa bao giờ thấy ai đẹp đến vậy, gương mặt thì hiền lành, nhưng khí chất lại toát ra vẻ lấn át mạnh mẽ.
Rõ ràng có rất nhiều người cũng có cảm nhận giống cô, ai nấy đều hướng ánh mắt về phía họ, cố gắng hóng chuyện.
Tay Thẩm Chiêu Dã vẫn còn treo túi bánh bao, anh lại khẽ lắc nhẹ về phía Ôn Quỳ, đôi mắt mang theo ý cười ghé sát: “Nguyên Nguyên?”
Dưới ánh mắt chăm chú như thể thế giới này chỉ có hai người của anh, mặt Ôn Quỳ dần nóng bừng. Cô vội nhận lấy túi bánh bao anh đưa tới, bên ngoài còn được bọc thêm một lớp túi nilon sạch sẽ.
Mặt cô hơi đỏ, cô quay đầu lại, dùng giọng thì thầm trả lời câu hỏi của Khương Thư Sương: “Anh ấy không phải.”
Khương Thư Sương lại chẳng biết nghĩ tới đâu, cười đầy ẩn ý: “Tớ hiểu, tớ hiểu mà.”
Ôn Quỳ không để ý đến nụ cười gian xảo của cô bạn, hỏi Thẩm Chiêu Dã: “Sao anh lại đến đây?”
Sáng nay cô vội vàng xách túi đi luôn, hoàn toàn không để ý xem anh có ở nhà hay không. Bây giờ anh đột ngột xuất hiện ở đây, cô không tin là tình cờ. Theo lịch trình hàng ngày, giờ này Thẩm Chiêu Dã không phải nên đi làm sao? Sao lại xuất hiện ở chân núi cách đó mấy chục cây số.
Ôn Quỳ không dám chắc anh có phải đã cố tình đi theo mình không.
Chẳng lẽ... anh vượt mấy chục cây số đến đây chỉ để đưa bữa sáng cho cô thôi sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
