Kết quả là Bách Trình Chân ở đầu dây bên kia cười phá lên, trêu cô đang giấu một “anh chàng ốc sên” trong nhà, còn hỏi cô có động lòng không.
Lúc đó tim Ôn Quỳ thật sự đã giật thót một cái.
Sống chung với một người gần như lo cho mình từ A đến Z, đã vậy người này từ ngoại hình đến tính cách đều đúng chuẩn gu của cô. Nói không ngoa, anh chính là hình mẫu lý tưởng bước ra từ trong mơ. Mỗi ngày trôi qua, cô đều phải gồng mình chống lại sức cám dỗ của sắc đẹp.
Nhưng Nguyên Dĩ Nam, người còn lại trong nhóm, lại dội một gáo nước lạnh: “Anh ta đối xử tốt với cậu như vậy, nghe cứ như có ý đồ gì đó.”
Bách Trình Chân lập tức phản pháo: “Quỳ Quỳ của chúng ta tốt như vậy, người ta có ý đồ cũng là chuyện bình thường thôi.”
Nguyên Dĩ Nam cười: “Cái đó thì đúng. Nhưng Ôn Quỳ, cậu phải cẩn thận đấy. Nghe có vẻ… anh ta đối với ai cũng tốt như vậy, cậu đừng để mình lún sâu vào rồi đến lúc người ta lại chẳng có ý gì.”
Nhưng nếu người này… là Thẩm Chiêu Dã, cô lại khá sẵn lòng thử một lần.
Ôn Quỳ đối mặt với ánh mắt sâu thẳm của anh, khẽ hắng giọng: “Nếu ai có người yêu rồi cũng không được dẫn về nhà, dù có qua đêm hay không.”
Thẩm Chiêu Dã khẽ cười, ánh mắt lấp lánh: “Nguyên Nguyên, tôi còn chưa có mối tình đầu.”
Nụ cười này khiến lòng Ôn Quỳ ngứa ngáy. Cô vô thức quay mặt đi, tim đập loạn nhịp.
Cuối tuần, Ôn Quỳ định ngủ nướng đến trưa, nhưng lại bị tiếng gõ cửa của Thẩm Chiêu Dã gọi dậy. Cô mơ màng ngồi dậy, mãi sau mới nhớ ra mình đã quên mất lời hứa đi chạy bộ buổi sáng cùng anh.
Ôn Quỳ vơ vội mái tóc dài, cuộn lại qua quýt, rồi vươn người lấy điện thoại trên tủ đầu giường.
Cơn ngái ngủ buổi sáng khiến má cô hơi phồng lên, cô nheo mắt, gửi tin nhắn cho Thẩm Chiêu Dã: 【be quiet】
Tiếng gõ cửa lập tức dừng lại.
Nhưng giây tiếp theo, anh đã gửi một bức ảnh. Có lẽ là lúc anh đi tập gym, chụp được cảnh trời nắng đẹp, góc ảnh từ trên cao nhìn xuống cây cối xanh tươi, ánh nắng phản chiếu lấp lánh trên cửa kính.
【Thẩm Chiêu Dã: Hôm nay thời tiết rất đẹp, không muốn xuống đi dạo sao? ^^】
Lần này, anh còn đặc biệt dùng tiếng Trung để nhắn tin. Ôn Quỳ không biết anh dùng phần mềm dịch hay tự gõ, nhưng cảm giác ngôn ngữ rất tốt… khiến cơn bực bội buổi sáng của cô tan biến ngay lập tức.
Nghĩ lại, Ôn Quỳ có chút ngưỡng mộ người Mỹ.
Tối qua Thẩm Chiêu Dã tăng ca đến hơn tám giờ mới về. Lúc đó cô đang điên cuồng ôn lại kiến thức về công việc, không chỉ riêng mảng xe năng lượng mới.
Thẩm Chiêu Dã thấy vẻ mặt rầu rĩ của cô, liền trực tiếp giúp cô gạch chân những điểm trọng tâm và giải thích. Anh nói rất sinh động, dễ hiểu, khiến Ôn Quỳ lập tức thông suốt, không ngớt lời khen anh mới làm việc được bao lâu mà đã nắm rõ mọi thứ như vậy, đúng là có năng khiếu.
Lúc đó Thẩm Chiêu Dã chỉ cười cười. Rồi anh cùng cô hoàn thành nốt công việc, cuối cùng còn dọn dẹp lại phòng khách một chút.
Ôn Quỳ thực sự không thể hiểu nổi, rốt cuộc anh lấy đâu ra nhiều năng lượng đến vậy. Cô tự thấy mình cũng là người năng động, chỉ là không thích vận động lắm, nhưng so với Thẩm Chiêu Dã, đúng là “tôm tép gặp cá mập”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)