Lái du thuyền đi suốt chặng đường, đến bên cạnh một hòn đảo nhỏ, Tạ Vọng Thư kinh ngạc.
Ở đây lại có một hòn đảo nhỏ, nhưng nhìn qua thì chẳng có gì khác, toàn là cây cối.
Có vẻ như nhìn một cái là thấu hết rồi, Lê Lạc Dao thì khá tò mò, mặc váy vào, lon ton chạy lên đảo nhỏ.
Trên đảo không có thứ gì khác, đảo rất nhỏ, Lê Lạc Dao nghịch nước ở rìa đảo, cảm thấy khá thú vị.
Cô chơi một lát, chưa đầy 10 phút đã chán, muốn xuống biển tiếp.
Tạ Vọng Thư cũng chiều cô, đỗ du thuyền ở đây cũng khá an toàn, hai người thay trang bị lặn rồi trực tiếp xuống nước lần nữa.
Lê Lạc Dao lần này đã quen đường quen ngõ, đi thẳng xuống đáy biển.
Nơi này so với vị trí trước đó thì mực nước sâu hơn không ít.
Có thể cảm nhận được chút áp lực của nước biển, nhưng đối với hai người mà nói thì chẳng là gì cả.
Chuyện này không quan trọng, Tạ Vọng Thư đã bắt đầu tìm hải sản rồi.
Lê Lạc Dao chơi đùa với mấy con cá lớn ở đây một lát, lúc này mới tiếp tục tìm hải sản.
Ồ không đúng, tìm kho báu chứ, miếng vàng nhặt được lúc trước cô còn quên chưa nói với Tạ Vọng Thư.
Hy vọng có thể nhặt thêm vài miếng vàng nữa, mang về nhờ Tạ Vọng Thư đánh cho một chiếc nhẫn vàng!
Lê Lạc Dao nghĩ như vậy, thế là càng hăng hái đi lại dưới đáy biển.
Nhìn thấy thứ gì đẹp mắt là thu hết thu hết, dù sao túi cũng đang trống rỗng! Rác cũng bỏ vào! Tôm siêu to! Bỏ vào.
Tất cả đều bỏ vào hết đi!!!
Còn có con bạch tuộc biết phun mực đen nữa, quả thực là bị Lê Lạc Dao hành hạ cho ra bã.
Không phun mực nữa thì cô thả ra, bám đuôi phía sau con bạch tuộc, đợi nó tưởng đã an toàn thì lại bắt lấy, lại là một trận phun mực.
Chơi qua chơi lại, con bạch tuộc rõ ràng là sắp chịu không nổi nữa, Lê Lạc Dao bấy giờ mới vui vẻ buông tay nhét vào túi.
Chơi chán rồi thì mang về ăn chứ, lãng phí là tuyệt đối không được đâu nhé!
Hai người lại chơi dưới biển hơn một tiếng đồng hồ, Lê Lạc Dao lúc này mới ngoi lên mặt nước, ôi, hôm nay đến đây thôi vậy.
Trời sắp tối rồi, ánh sáng dưới đáy biển kém đi, nhìn không rõ dễ đâm vào đá ngầm lắm.
Đó không phải là chuyện đùa đâu.
Ngoi lên bờ, hai người trực tiếp ngồi bên bãi cát, tựa vào nhau ngắm hoàng hôn nơi chân trời.
Rất đẹp, màu vàng kim, Lê Lạc Dao thốt lên một câu:
“Trông giống quả trứng ốp la anh làm cho em thế!”
Tạ Vọng Thư mỉm cười, đưa tay ôm lấy vai Lê Lạc Dao, kéo cả người cô vào lòng:
“Thèm ăn trứng rồi à?”
Lê Lạc Dao gật đầu:
“Vâng ạ, thèm ăn món anh nấu cơ”
Tạ Vọng Thư liền cười bế bổng cô lên, cùng nhau trở lại du thuyền.
Anh đặt cô ở cửa phòng tắm:
“Đi tắm rửa trước đi, lát nữa nấu cơm xong chúng ta cùng ăn.”
Lê Lạc Dao cười hì hì hôn một cái lên mặt Tạ Vọng Thư, chạy tót vào phòng tắm, trước khi đóng cửa còn nói một câu:
“Chồng ơi! Anh vất vả rồi”
Giọng điệu ngọt ngào trực tiếp làm Tạ Vọng Thư đang đứng ở cửa ngẩn người.
Đưa tay định mở cửa mới phát hiện cô đã khóa trái cửa rồi.
Đúng là một cô nhóc tinh nghịch, Tạ Vọng Thư nghĩ thì nghĩ vậy nhưng trong lòng sướng điên lên được, Bảo Bảo nhà anh đây là lần đầu tiên gọi anh là chồng đấy.
Nghe êm tai làm sao
Tạ Vọng Thư cũng đi tắm rửa một cái, sau đó đi nấu cơm, trong suốt thời gian này, nụ cười trên khóe miệng anh chưa từng hạ xuống.
Ôi chao, làm sao mà hạ xuống được chứ!
Tiếc là không ghi âm lại, lúc rảnh rỗi còn có thể lấy ra nghe đi nghe lại.
Nếu không phải Tạ Vọng Thư trông thực sự rất đẹp trai, nụ cười này nhìn cũng rạng rỡ nam tính, bằng không thì trông có vẻ hơi biến thái thật đấy!
Đợi Lê Lạc Dao tắm xong đi ra, Tạ Vọng Thư đã nấu xong cơm nước, bày ở phòng ăn, hai người tựa vào nhau ngọt ngào ăn bữa tối.
Lê Lạc Dao thực sự rất thích các món ăn Tạ Vọng Thư nấu, món nào cũng thích, còn đưa ra đánh giá:
“Thần Côn, món trứng ốp la này vẫn là anh làm ngon nhất!”
“Còn cả món cải thảo này nữa, giòn giòn ngọt ngọt, ngon thật đấy!!”
......
Khen đến mức nụ cười của Tạ Vọng Thư không thể tắt nổi, cảm giác cơ mặt sắp cứng đờ ra rồi.
Nhưng thực sự là vui sướng đến muốn nổ tung, Lê Lạc Dao chưa bao giờ khen anh dồn dập như thế này cả
Tạ Vọng Thư vừa gắp thức ăn cho cô vừa dặn dò:
“Hơi cay đấy, Bảo Bảo ăn từ từ thôi không phải vội, đều là của em hết.”
Lê Lạc Dao gật đầu, trong lòng thầm nghĩ:
Xem ra mẫu thân thực sự không lừa mình mà! Đối với đàn ông thì cứ phải khen khen khen để khơi dậy tính tích cực chứ
Một bữa cơm hai người ăn đến mức ai nấy đều hớn hở.
Ăn no uống say, về phòng nghỉ ngơi, 1 ngày đơn giản hạnh phúc cứ thế khép lại.
Đến ngày hôm sau, hai người lại chơi trên biển thêm 1 ngày, chơi chán rồi thì đến chiều quay về bờ.
Tranh thủ thời gian thu gom 5 ngàn cân hải sản đã đặt mua ở những nơi khác vào không gian một cách ổn thỏa.
Được rồi, vẫn còn rất nhiều vật tư chưa tích trữ xong, cũng không thể ở mãi một chỗ được.
Và điều quan trọng nhất là Tạ Vọng Thư đã nhận được điện thoại, số thuốc men anh nhờ người chuẩn bị sắp đến rồi!
Thuốc men là thứ quan trọng nhất trong mạt thế, dùng để giữ mạng, không được phép có bất kỳ sai sót nào.
Tạ Vọng Thư đã hẹn giờ với người ta, không để hàng đến thẳng kho mà đến địa điểm chỉ định.
Nơi đó khá kín đáo, sẽ không xảy ra vấn đề gì.
Thương lượng xong thời gian giao hàng, Tạ Vọng Thư và Lê Lạc Dao cũng rời khỏi thành phố H.
Không biết lần tới quay lại đây có phải đã là cảnh còn người mất rồi hay không.
Đáp máy bay không ngừng nghỉ trở về nhà, Tạ Vọng Thư và Lê Lạc Dao đều nghỉ ngơi một lát.
Căn biệt thự này vẫn chưa bán được, giá quá đắt, vị trí đẹp, có người muốn mua nhưng không nỡ trả thẳng toàn bộ tiền.
Cũng tạm được, giúp hai người có chỗ ở, nếu không lại phải thuê nhà thì không tốt lắm.
Cho dù là rác rưởi cũng có thể lấp đầy bụng.
Nhưng nếu không có thuốc men, chỉ cần thời tiết thay đổi một chút thôi là sẽ dẫn đến kết cục mất mạng như chơi.
Tạ Vọng Thư biết thực lực của mình đang khôi phục, nhưng không biết có chống chọi nổi với cái nóng và cái lạnh khắc nghiệt hay không.
Những thứ cần chuẩn bị không được phép cẩu thả một chút nào, đến địa điểm nhận hàng, chỉ có một đống hàng được bọc kín mít để trên mặt đất.
Không có ai ở gần đó, hai người kiểm tra như thường lệ, phát hiện không có vấn đề gì liền thu thuốc vào rồi nhanh chóng rời đi.
Tích trữ lượng lớn thuốc men mà bị phát hiện là sẽ bị phạt đấy, không để ai biết là tốt nhất.
Đối phương dỡ hàng xong là đi ngay, rõ ràng cũng có suy nghĩ như vậy.
Lê Lạc Dao và Tạ Vọng Thư cũng nhanh chóng trở về nhà, tắm rửa sạch sẽ xong, Tạ Vọng Thư đi lên sảnh lớn tầng 2.
Dọn dẹp hết đồ đạc trong sảnh lớn, lúc này mới thả đống thuốc men kia ra.
Phải phân loại một chút mới được, anh phải xem qua để nắm rõ tình hình.
Lê Lạc Dao ở bên cạnh giúp kiểm kê số lượng thuốc.
Đợt thuốc này chủng loại vô cùng phong phú và toàn diện, đồ dùng cho trẻ em, người già đều có, thuốc hạ sốt cảm cúm cho người lớn, thậm chí cả thuốc ức chế bệnh tiểu đường cũng có.
Tạ Vọng Thư hài lòng gật đầu:
“Không uổng công anh bỏ ra số tiền lớn!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


