Lê Lạc Dao vui vẻ tiếp tục đi tìm món ngon khác.
Góc bọn họ ngồi khá hẻo lánh, không có khách khác.
Nhất thời vẫn chưa có ai phát hiện ở đây đang giấu hai kẻ có sức ăn như hũ không đáy
Mãi đến khi trên bàn xếp đầy đĩa, Tạ Vọng Thư gọi nhân viên phục vụ đến dọn dẹp thì mới bị phát hiện
Phát hiện thì cũng chẳng sao, dù sao cũng là buffet, khách ăn khỏe vẫn có rất nhiều.
Nhân viên phục vụ cũng chỉ nhanh nhẹn dọn dẹp rồi rời đi ngay, không hề làm phiền hai người dùng bữa.
Lê Lạc Dao cứ thế ăn hết món này đến món khác, ăn đến cuối cùng cũng hơi ngấy, cảm thấy món nào ngon thì ăn nhiều hơn một chút.
Không phải vì đã hoàn toàn no căng, mà là vì ăn ngấy nên mới dừng cuộc chiến buffet này lại.
Tạ Vọng Thư đã dừng từ lâu, sức ăn của anh không lớn đến thế, không so được với Lê Lạc Dao.
Anh chỉ luôn phục vụ cô, lấy những món cô thích ăn, đút cho cô đến khi no nê mới thôi.
Lê Lạc Dao ăn miếng bánh crepe sầu riêng cuối cùng, thì thầm với Tạ Vọng Thư:
“Không ngon bằng tiệm bánh ngọt đâu anh!”
Tạ Vọng Thư cười gật đầu:
“Ngày mai lại mua cho em ăn tiếp.”
Hai người nói cười vui vẻ rời khỏi nhà hàng buffet, để lại một đám nhân viên phục vụ trợn mắt há hốc mồm.
Trời mới biết, về sau bọn họ cứ đứng mãi ở gần đó, đĩa trên bàn vừa đầy là dọn đi ngay.
Đi qua đi lại không biết bao nhiêu lần rồi nữa
Đầu bếp trong bếp còn ra hỏi hôm nay có đoàn khách nào đến liên hoan không.
Kết quả hỏi ra mới biết: Chỉ có hai người thôi!!!
Lúc rời khỏi nhà hàng buffet đã hơn 9 giờ tối, Tạ Vọng Thư xem lại số hàng đã đặt ban ngày.
Tất cả sẽ được giao đến địa điểm anh chỉ định vào lúc 12 giờ đêm.
Nơi đó không có camera, xử lý sẽ thuận tiện hơn. Thấy thời gian còn sớm, anh liền dẫn Lê Lạc Dao đi xem phim.
Một bộ phim kết thúc mất hơn hai tiếng, thời gian cũng vừa vặn.
Từ rạp chiếu phim đi ra, Lê Lạc Dao nói:
“Hay quá! Điện thoại của em có xem được không?”
Tạ Vọng Thư gật đầu:
“Tất nhiên là được rồi, tối về anh tải thêm cho em, lúc rảnh rỗi là có thể xem.”
Lê Lạc Dao bấy giờ mới vui vẻ gật đầu:
“Tuyệt quá, giờ đi đâu anh?”
Tạ Vọng Thư dẫn cô đến quán đồ nướng:
“Giờ đi ăn đêm trước, ăn xong chúng ta đi lấy hàng.”
Lê Lạc Dao gật đầu, rồi tiếp tục chìm đắm trong đại dương đồ nướng, đồ nướng ngon thật đấy, món này phải tích trữ!
Đây là phản ứng đầu tiên của cô, Tạ Vọng Thư gật đầu ghi nhớ, đợi cô ăn cho đã thèm xong thì xách một đống đồ ăn gói mang về rồi rời đi.
Cũng không thể bữa nào cũng ăn nhiều như thế, ở thời đại công nghệ phát triển này, những hành vi hơi khác thường một chút cũng dễ bị người ta ghi lại.
Tạ Vọng Thư không muốn Lê Lạc Dao bị chú ý quá nhiều.
Dù tốt hay xấu đều không nên, bọn họ vẫn cần khiêm tốn một chút.
Mặc dù nhan sắc của hai người hoàn toàn chẳng liên quan gì đến hai chữ “khiêm tốn”!
Trở lại chiếc xe thuê, Tạ Vọng Thư cất gọn đống đồ ăn này như thường lệ, rồi lái xe đến địa điểm chỉ định.
Lúc đến nơi đã là 12 giờ rưỡi đêm, từng đống trái cây được xếp ngay ngắn trên mặt đất.
Còn có từng dãy hải sản cũng ở đây, Tạ Vọng Thư xuống xe, không vội thu hàng.
Mà cùng Lê Lạc Dao quan sát xung quanh một lượt, lấy máy dò ra quét khắp nơi một vòng.
Lê Lạc Dao còn đi vào rừng cây nhỏ gần đó tìm kiếm một lượt, xác định an toàn mới quay lại.
Tạ Vọng Thư sơ sẩy một cái là vợ yêu đã chạy đi xa, anh có chút bất đắc dĩ, đợi cô trở về như không có chuyện gì xảy ra.
Anh không nhịn được lải nhải:
“Đêm hôm khuya khoắt, đừng đi xa anh thế, có chuyện gì anh không kịp bảo vệ em đâu.”
Lê Lạc Dao đưa tay vỗ vỗ cánh tay Tạ Vọng Thư:
“Anh tay chân nhỏ bé thế này, cứ để em bảo vệ anh thì hơn!”
Tạ Vọng Thư:......
Được rồi, cũng không phải là không thể, im lặng là vàng vậy
Xác định môi trường an toàn, Tạ Vọng Thư trực tiếp bắt đầu thu nhận hàng hóa, toàn bộ số trái cây và hải sản này đều được thu vào không gian cất giữ.
Xử lý xong những thứ này, Tạ Vọng Thư còn không quên lái xe chạy vài vòng gần đó.
Để lại vết bánh xe rõ ràng, lúc này mới dẫn Lê Lạc Dao rời đi.
Như vậy cho dù có ai quay lại hiện trường, nhìn thấy đầy vết bánh xe và dấu chân thì cũng biết là có người vận chuyển hàng đi rồi chứ gì.
Những thứ khác cũng lười làm, không có camera, nghi ngờ cũng là vô ích.
Khi trở về khách sạn đã hơn 1 giờ sáng, hai người cũng không bày vẽ thêm gì nữa, tắm rửa xong là đi ngủ luôn.
Hôm nay tiêu hao khá lớn, chạy đôn chạy đáo khắp nơi, nhưng gom được trái cây, rau củ và hải sản là thu hoạch lớn nhất.
Lê Lạc Dao và Tạ Vọng Thư ôm nhau ngủ một giấc thật ngon.
Đến sáng hôm sau, sau khi thức dậy, Lê Lạc Dao cùng Tạ Vọng Thư đi cào nghêu bắt ốc ở bãi biển.
Hôm nay đặc biệt dậy thật sớm đấy, đi cào nghêu trước, xong xuôi thì ra khơi chơi.
Đây là kế hoạch của ngày hôm nay, hiện tại Lê Lạc Dao đã mặc váy dài, lật qua lật lại trong bãi đá ngầm rồi.
Thực sự là có không ít hải sản, kích cỡ không lớn lắm nhưng rất tươi ngon, đều còn sống cả.
Còn có cả bãi hàu sữa nữa, Lê Lạc Dao chơi đến quên cả lối về, còn mở ra ăn sống thử vài con, thu hoạch cả buổi sáng vô cùng phong phú.
Còn có bạch tuộc, một số tôm bị sóng đánh dạt vào bờ, tài nguyên của vùng biển này rất dồi dào.
Người đến cào nghêu bắt ốc rất đông, Tạ Vọng Thư đặc biệt dẫn cô đến một nơi hẻo lánh.
Ở đây ít người, thu hoạch của cô đều được cất gọn gàng vào không gian, không sợ bị nắng làm hỏng.
Đến trưa, hai người cũng không quay về, trực tiếp thuê một chiếc du thuyền, định tự mình lái thuyền ra khơi chơi.
Gần đây thời tiết rất tốt, có thể tự mình ra khơi, nếu thời tiết xấu hoặc trên biển có bão bùng gì đó thì không thể dễ dàng đi ra ngoài được.
Tạ Vọng Thư đeo kính râm, mặc quần đùi hoa, áo sơ mi bên trên không cài cúc, lộ ra cơ ngực săn chắc và cơ bụng tám múi.
Trông cũng rất có dáng đấy chứ, còn Lê Lạc Dao thì mặc bikini, vóc dáng khỏi phải bàn.
Ngực nở mông cong, lúc này đang ở trong lòng Tạ Vọng Thư học cách lái du thuyền.
Hai người chơi đến quên cả trời đất, Tạ Vọng Thư thuê du thuyền không cần thuyền trưởng đi theo.
Hai người bọn họ tự ra ngoài là được rồi, có thể chơi vui vẻ hơn.
Lê Lạc Dao lái du thuyền, cảm thấy thật tiêu sái, chỉ có điều tóc bị gió thổi bay tán loạn.
Chơi đùa thỏa thích một lát, Tạ Vọng Thư bày đồ ăn ngon lên chiếc bàn bên cạnh, còn trực tiếp luộc hải sản trên nồi.
Cả hai đều mang theo trang bị lặn, ở dưới nước một tiếng đồng hồ hoàn toàn không thành vấn đề.
Khả năng bơi lội của hai người đều cực kỳ tốt, Lê Lạc Dao thậm chí còn đuổi theo đàn cá dưới biển mà chạy.
Đúng là phản khách vi chủ rồi
Vừa chơi đùa vừa tích trữ hải sản, niềm vui nhân đôi Ai mà hiểu được chứ
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)