Không thể nào, Mạc Trầm nhất định thật lòng yêu tôi.
Lẽ ra tôi nên lập tức lớn tiếng hét lên câu này.
Lẽ ra tôi nên phản bác Mạc Hoài kịch liệt, cãi nhau với cậu, làm loạn với cậu.
Nhưng tôi sững sờ hồi lâu, một chữ cũng chẳng thốt nổi.
Vọng Thư... Vọng Thư.
Mạc Trầm luôn thích dùng chất giọng dịu dàng gọi tên tôi.
Thâm tình như vậy, bao hàm tình yêu như vậy.
Nhưng thì ra, người đàn ông mà tôi nghĩ yêu tôi nhất trên thế gian này, người mà anh ấy yêu nhất lại không phải tôi.
Tôi đứng dậy, cầm lấy di ảnh của Mạc Trầm, dùng sức, ném mạnh xuống đất.
“Một chút?” Tôi lạnh lùng nhìn cậu ấy: “Ai cần chút tình cảm đó?”
Tôi tháo chiếc nhẫn đã đeo nhiều năm, mạnh tay ném thẳng vào thùng rác. Sau đó, tôi lục tung mọi ngăn tủ tìm những bức ảnh chung của tôi và Mạc Trầm, xé từng tấm, từng tấm một.
Khi xé đến tấm cuối cùng, tôi rốt cuộc không còn sức để xé nữa, chậm rãi ngồi bệt xuống, nước mắt rơi lên những tấm ảnh vụn.
Lúc đó, có một bàn chậm rãi vươn tới, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi.
Tôi ngẩng đầu, chạm ánh mắt lo lắng của Mạc Hoài, nhưng ngay giây sau tôi đã bất ngờ đẩy mạnh cậu ra.
Mạc Hoài giật mình, ngây ra tại chỗ, đáy mắt cậu ngay lập tức tràn đầy luống cuống, không còn vẻ bình tĩnh nữa.
Tôi nhìn Mạc Hoài với gương mặt không cảm xúc: “Mạc Hoài, năm đó tôi quyết định cùng cậu nương tựa vào nhau, tất cả đều là vì nể mặt bố cậu. Tôi từng nghĩ Mạc Trầm thật lòng yêu tôi, nên tôi cũng muốn yêu anh ta, báo đáp anh ta, chăm sóc con trai của anh ta. Giờ đây tôi mới biết, hóa ra người mà anh ta yêu vẫn luôn là vợ trước của mình. Nhưng dù sao, Mạc Trầm đã hy sinh mạng sống để cứu tôi, là ân nhân của tôi, nên tôi không hối hận.”
“Trong những năm qua kể từ khi bố cậu mất, bất kể cậu có yêu cầu điều gì, vô lý đến đâu, tôi đều cố gắng đáp ứng, chiều chuộng cậu. Dù mỗi ngày đều muốn chết đi, tôi vẫn cố gắng làm tròn bổn phận của một người lớn, điều đó có lẽ đã đủ tận tình tận nghĩa rồi. Từ giờ, tôi không có nghĩa vụ nào với cậu nữa. Cậu bây giờ đã mười tám tuổi rồi, là một người trưởng thành, hoàn toàn có thể tự chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình. Còn tôi, tôi cũng có cuộc sống của riêng mình, không thể cứ mãi lãng phí thời gian vì cậu được.”
“Cho nên, từ hôm nay trở đi, chúng ta, chấm dứt đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

