Chính vì vậy, đám trẻ con trong đại viện khi nhìn thấy Hình Phục Quốc là sợ nơm nớp như nhìn thấy sói. Bọn họ cũng không chịu chơi với Hình Khải, sợ chú Hình lại túm nhầm đối tượng.
Đặng Dương Minh là người duy nhất chịu làm bạn với Hình Khải, cũng có thể là hợp tính hợp nết không chừng. Hai vị trưởng bối thường xuyên phải đi công tác, mặc dù ban cấp dưỡng cử người tới dọn dẹp và đưa cơm đúng giờ, nhưng hai chàng trai bắt đầu chán ngấy việc phải nhìn những bộ mặt lúc nào cũng nghiêm trang hình sự kia, không chịu dậy đúng giờ, cũng không chịu ăn cơm đúng bữa, chơi điện tử tới khuya sau đó nằm lăn ra ngủ, không phân biệt nhà cậu nhà tôi, thân thiết như anh em ruột.
“Đang nghĩ gì thế?” Hình Khải nhìn anh huýt sáo hỏi.
“Đối xử với vợ cậu tốt một chút đi.” Rất ít khi Đặng Dương Minh tỏ ra nghiêm túc như thế này.
Hình Khải rùng mình: “Cậu đừng làm mình buồn nôn, người khác không biết đã đành, cậu còn không biết? Cô ta đích thị là bảo mẫu của mình.”
“Vậy cậu có dám phản đối mệnh lệnh của bố cậu để khỏi phải cưới cô ấy không?” Đặng Dương Minh nhướn mày hỏi.
“Chuyện này…” Hình Khải quay người lại trừng mắt với Hình Dục, nói bằng âm lượng đủ để Hình Dục có thể nghe thấy: “Mình đã tìm hiểu rồi, theo quy định của pháp luật phải hai mươi hai tuổi mới có thể kết hôn, ít nhất mình cũng còn tới sáu năm để đuổi cô ta đi.”
Hình Khải quay đầu lại nói thêm một câu: “Này! Tránh xa bọn tôi ra một chút, đúng là cái thứ đức hạnh quê mùa chết tiệt!”
Bước chân Hình Dục như thoáng chậm lại, cô khẽ đưa tay vuốt vuốt mái tóc tết đuôi sam đang vắt ra phía vai trước.
Đặng Dương Minh khẽ thở dài, càng thấy thêm phần ái ngại cho cô gái bé nhỏ kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
