Lưu Nhị Cẩu vừa trả lời, trong lòng vừa thầm cầu mong Lâm Kiến Quốc đừng hỏi thêm nữa. Nếu hỏi tiếp, lỡ hắn lộ sơ hở thì con điên Tô Dao kia không biết còn bày ra trò gì hành hạ hắn.
Bị “uy hiếp” bởi Tô Dao, Lưu Nhị Cẩu đành phải ôm hết mọi chuyện về phía mình.
Còn Lâm Kiến Quốc sau khi nghe hắn nói rằng do uống rượu say, nhầm ngoài đồng thành nhà mình nên mới cởi sạch quần áo nằm ngủ ở đó, thì cũng chẳng còn gì để nói. Ông chỉ theo lệ dặn dò vài câu: “Sau này đừng uống nhiều rượu như vậy nữa. Lỡ lần sau say rồi chui nhầm lên giường nhà người ta ngủ thì lúc đó không dễ nói chuyện như hôm nay đâu.”
Lưu Nhị Cẩu cười hề hề: “Vâng vâng vâng, đội trưởng cứ yên tâm. Tôi đâu phải loại uống say rồi chui bừa vào chăn người khác.”
“Không phải thì tốt.” Lâm Kiến Quốc rõ ràng không tin lời hắn. Nhưng vì chưa bắt được bằng chứng hắn chui vào giường người khác, nên chỉ có thể nói trước: “Bây giờ tuy nói đã mở cửa hơn rồi, phong khí không còn khắt khe như trước. Nhưng cái gì cần chú ý thì vẫn phải chú ý. Các cậu, dù trong lòng có ý nghĩ gì cũng phải biết chừng mực. Tôi không muốn trong thôn chúng ta xuất hiện kẻ giết người, đến cuối năm lại bị phê bình.”
Những người dân vốn đang đứng xem náo nhiệt, vừa nghe đến hai chữ giết người, lập tức căng thẳng. Chẳng còn ai truy cứu lời Lưu Nhị Cẩu nói thật hay giả nữa.
Mọi người tản đi như ong vỡ tổ.
Lưu Nhị Cẩu cũng khập khiễng quay về nhà. Có người thấy cánh tay hắn có vẻ không ổn liền hỏi: “Nhị Cẩu, tay anh sao vậy? Không phải bị phụ nữ đánh chứ?”
Lưu Nhị Cẩu đương nhiên không thể thừa nhận. Hắn trừng mắt: “Tao uống say tự ngã đấy, không được à?”
“Ồ, vậy chắc say lắm nhỉ.”
“Tao có tiền mua rượu uống, không được à?”
Lưu Nhị Cẩu vốn là loại du côn trơn tuột. Trừ khi gặp người khiến hắn thật sự sợ hãi, còn không thì bình thường hắn chẳng kiêng dè ai. Muốn chiếm tiện nghi từ hắn cũng không phải chuyện dễ.
Rõ ràng, đám người trong thôn này hắn chẳng sợ ai.
Vì vậy nói chuyện cũng trơn như mỡ.
Mọi người trong thôn đều biết tính hắn, đùa vài câu rồi cũng thôi, quay sang ra ruộng làm việc của mình.
Còn Lưu Nhị Cẩu thì khập khiễng bước đi, cố nhịn cơn đau ở cánh tay mà trở về nhà.
Nhà Tô Kiến Chương
Tô Dao ngủ đến khi tự nhiên tỉnh giấc mới chịu dậy. Sau khi ra ngoài, cô phát hiện sân nhà đã được quét sạch bong, không còn một cọng rác. Chiếc vại nước dưới mái hiên cũng được đổ đầy.
Trong sân yên ắng, không có bóng người. Tô Dao ngáp một cái rồi đi rửa mặt đánh răng.
Bên phía nhà họ Tô
Mấy chị em Tô Hồng Mai trở về nhà cũ của họ Tô. Vừa bước vào cửa đã gặp Điền lão thái đang cầm chổi đứng trước cửa. Thấy mấy chị em trở về, bà ta lập tức sa sầm mặt: “Con tiện nha đầu Tô Dao đâu rồi? Không tìm được à?”
Mấy chị em nắm chặt vạt áo Tô Hồng Mai.
Tô Hồng Mai cúi đầu. Hành động ấy coi như thừa nhận lời Điền lão thái.
Điền lão thái giơ chổi lên định đánh.
“Ai da, chị à, chị làm gì vậy?” Một giọng phụ nữ vang lên từ ngoài. Người đó vội vàng bước vào ngăn lại.
Điền lão thái nhìn em gái mình, gương mặt nhăn nheo lộ rõ vẻ khó chịu: “Cô làm gì thế?”
“Chị à… chị đúng là hồ đồ rồi.” Điền Kiến Hồng véo nhẹ vào tay chị mình rồi quay sang cười với mấy chị em họ Tô: “Các cháu vào nhà trước đi.”
Chờ mấy đứa trẻ đi rồi, bà ta mới hạ thấp giọng: “Chị đang làm gì vậy? Chúng nó lớn cả rồi, chị còn đánh mắng suốt như thế, chẳng lẽ muốn đánh cả đời sao?”
“Sao lại không được? Tôi là bà nội chúng nó. Tôi có đánh chết cũng là chuyện đương nhiên!” Lời của Điền lão thái lọt vào tai mấy chị em vẫn chưa vào hẳn trong nhà.
Bước chân họ khựng lại một chút rồi nhanh chóng bước tiếp.
Nhưng dù bà ta có biết hay không cũng chẳng hề để tâm. Trong mắt Điền lão thái, cháu gái chỉ là đồ lỗ vốn. Muốn nắn thế nào thì nắn. Dám phản kháng thì đánh chết.
Điền Kiến Hồng thở dài bất lực: “Chị đúng là ngốc. Chúng nó sắp đến tuổi lấy chồng rồi. Chị suốt ngày đánh mắng như vậy, thử hỏi còn nhà tử tế nào muốn cưới chúng không?”
Trong ba chị em nhà họ Điền, Điền lão thái là con thứ hai, trên còn một chị cả. So với em gái Điền Kiến Hồng, bà ta không thông minh bằng, đầu óc cũng không linh hoạt.
Điền Kiến Hồng kéo tay chị mình vào phòng, thì thầm nói chuyện rất lâu.
Không ai biết họ nói gì.
Nhưng sau đó, thái độ của Điền lão thái đối với mấy chị em nhà họ Tô rõ ràng tốt hơn trước. Điều dễ thấy nhất là không còn cắt xén khẩu phần ăn của họ. Tuy thức ăn vẫn đạm bạc, chẳng có chút dầu mỡ nào nhưng ít nhất khẩu phần đã nhiều hơn.
Mấy chị em họ Tô không hiểu chuyện gì xảy ra. Mấy ngày đầu họ còn lo sợ, không dám ăn nhiều, sợ ăn xong sẽ bị đánh. Cuối cùng Tô Hồng Nhạn là người đầu tiên mạnh dạn ăn hết bát cơm. Thấy không bị đánh, cũng không có chuyện gì, các chị em khác mới dám ăn no.
Còn về Tô Dao…
Những chuyện xảy ra ở nhà họ Tô, Tô Dao hoàn toàn không biết. Hoặc có thể nói, cô không phải kiểu người thích xen vào chuyện người khác. Trừ khi đối phương tự tìm đến trước mặt cô, nếu không cô sẽ không chủ động quản chuyện.
Mấy ngày nay Tô Dao cũng không ở mãi nhà Tô Kiến Chương. Ngược lại, cô đi lại giữa huyện thành và thôn Hạ Loan.
Ban đầu cô định tìm một căn nhà trong huyện để ở tạm. Nhưng sau khi dạo quanh huyện thành hai ngày, Tô Dao thay đổi quyết định.
Cô quyết định không ở trong huyện nữa mà chuyển sang khu mỏ. Tất nhiên không phải là ở trong mỏ.
Sau khi khảo sát thực địa, cô phát hiện khu vực đó có cơ hội làm ăn cực lớn. Thế là cô quyết định mở một quán ăn ngay dưới chân núi gần khu mỏ.
Thùng vàng đầu tiên của cô khi đến thời đại này sẽ bắt đầu từ nghề ăn uống.
Tô Dao vốn là người hành động cực nhanh. Đã quyết định mở quán ở khu mỏ, cô lập tức bắt tay vào làm.
Sau khi tìm hiểu, cô phát hiện khu vực này ngoài ký túc xá công nhân của mỏ thì ngôi làng gần nhất cũng cách đây mười mấy đến hai mươi cây số. Ở giữa mỏ và làng chỉ có núi rừng, hoàn toàn không có hộ dân nào sinh sống.
Muốn mở quán thì cô phải xây dựng từ đầu.
Tô Dao nói làm là làm.
Cô chọn một nơi sát con đường lớn, phía sau lại có một con suối chảy qua, quyết định dựng nhà ở đó.
Cô tìm đến chủ đất, mua luôn hai mẫu đất đồi quanh khu định xây nhà. Sau khi ký hợp đồng và điểm chỉ xong, cô cũng thiết kế xong căn nhà. Chẳng bao lâu sau, đội thi công bắt đầu tiến vào xây dựng.
Khu mỏ cách đó khoảng một cây số đường thẳng, đương nhiên cũng chú ý đến động tĩnh bên này.
Có người hỏi: “Chỗ dưới chân núi kia… đang làm gì vậy?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
