Thôn Hạ Loan là một thôn rất lớn, trong thôn có hơn ba trăm hộ gia đình, chia thành nhiều con phố và nhiều tổ khác nhau. Vì khá gần thị trấn nên khu này đã được kéo điện. Một số gia đình có điều kiện tốt thậm chí đã lắp đèn điện.
Nhưng dù vậy, tiền điện rất đắt.
Chính vì vậy mà nhiều gia đình dù đã có điện, cũng không dám bật lung tung. Trời vừa tối là họ lên giường ngủ. Bởi thế lúc này Tô Hồng Mai cùng mấy chị em đi trên đường, nhìn đâu cũng chỉ thấy một mảnh tối đen, không có ánh sáng nào chỉ đường cho họ.
Ban đêm luôn khiến con người suy nghĩ nhiều hơn. Bóng tối vô tận giống như một con quái thú há to miệng, có thể nuốt chửng bất cứ ai đi lại trong đêm.
Một cơn gió thổi qua. Không biết mái ngói nhà ai bị xô rơi xuống, rơi xuống đất phát ra tiếng “bốp”.
Âm thanh đó khiến mấy chị em nhà họ Tô vốn đã căng thẳng đến cực điểm, tim như nhảy lên cổ họng. Họ vội vàng nắm chặt áo Tô Hồng Mai.
“…hu hu… em sợ… em sợ…” Cô em út Tô Hồng Hoa nức nở, cả người run rẩy.
Cô em thứ năm Tô Hồng Liên cũng nghẹn ngào: “Chị ba… em cũng sợ…”
“Đừng sợ, không sao đâu… chắc chỉ là con mèo giẫm lên mái ngói làm rơi thôi… không sao đâu… đừng sợ… đừng sợ…” Bản thân Tô Hồng Mai cũng sợ hãi vô cùng nhưng vẫn cố gắng an ủi các em. Bây giờ cô là chỗ dựa tinh thần của mấy em gái. Cô không thể tỏ ra yếu đuối, nếu không bọn họ thật sự sẽ bị dọa chết trong màn đêm này.
Mấy chị em vừa nhỏ giọng nói chuyện, vừa chậm rãi đi về phía trước. May mà họ rất quen thuộc địa hình trong thôn. Chỉ cần đi thẳng con đường này đến gần cuối là sẽ tới nhà bác cả.
Nếu là người không quen đường mà đi trong đêm tối thế này, rất có thể rơi xuống sông.
Họ đi trong bóng tối khá lâu. Xung quanh thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng động nhỏ. Nhưng họ luôn tự nhắc mình rằng đó chỉ là tiếng gió thổi vào đồ vật, như vậy mới miễn cưỡng kìm nén được nỗi sợ trong lòng mà tiếp tục đi.
Chỉ là đi được một lúc, họ bỗng nghe thấy phía sau có tiếng bước chân.
“Chị ba…”
“Chị ba…”
Mấy đứa em sợ hãi nép sát bên Tô Hồng Mai.
“Chạy đi, chạy về phía trước!” Tô Hồng Mai nói một tiếng rồi kéo mấy em chạy về phía trước.
Người đàn ông theo sau thấy mấy cô gái hoảng loạn chạy trốn, trên mặt lộ ra nụ cười đắc ý.
Mấy con bé nhà họ Tô này, dù có mọc cánh cũng không bay khỏi lòng bàn tay hắn.
Để hắn nghĩ xem bắt được chúng rồi thì xử lý thế nào?
Ừm…
Đứa lớn Tô Hồng Mai đã 17 tuổi, miễn cưỡng có thể làm vợ hắn. Còn ba đứa nhỏ kia, hắn sẽ trói hết lại, sau đó bán đi cũng kiếm được một khoản lớn.
Lưu Nhị Cẩu nghĩ đến tương lai tươi đẹp của mình, trong lòng vui sướng vô cùng.
Thấy mấy cô gái đã chạy được một đoạn, hắn hừ một tiếng rồi đuổi theo.
Là của hắn thì không đứa nào chạy thoát.
…
Bên phía nhà Tô Kiến Chương.
Trước đây chỉ có Tô Kiến Chương sống một mình nên không kéo điện. Bởi vậy Tô Dao đến ở đây vẫn phải đốt nến.
Sau khi rửa ráy xong, Tô Dao thổi tắt nến rồi nằm trên giường. Cô nằm một lúc, mơ mơ màng màng sắp ngủ thì lờ mờ nghe thấy bên ngoài tường có tiếng kêu cứu. Cô trở mình, quay lưng vào phía trong giường, không muốn nghe tiếng kêu cứu theo gió truyền tới. Nhưng dường như thính giác của cô quá nhạy bén.
Dù quay lưng lại, cô vẫn nghe thấy tiếng kêu cứu từ cánh đồng.
Là giọng nữ.
Còn có chút quen tai.
Tô Dao vốn không muốn xen vào chuyện người khác. Nhưng tiếng khóc kêu này thật sự quá phiền. Cô kéo chăn ra, bật dậy, cầm chiếc đèn pin trên bàn rồi bước ra ngoài.
Trong ruộng.
Lưu Nhị Cẩu đang vất vả đè Tô Hồng Nhạn xuống đất, mạnh tay kéo áo cô: “Con tiện nhân này! Vốn dĩ tao định tìm chị mày nhưng mày lại tự đâm đầu vào. Vậy thì tao đành thành toàn cho mày trước. Đợi tao xong việc với mày rồi đi tìm Tô Hồng Mai…”
Lưu Nhị Cẩu vừa chửi vừa không dừng tay.
Quần áo trên người Tô Hồng Nhạn vốn đã rách nát, làm sao chịu nổi lực xé mạnh như vậy?
Chỉ nghe “rẹt” một tiếng. Thân thể gầy gò của Tô Hồng Nhạn lộ ra.
Đúng lúc này, mặt trăng bị mây che cả đêm cũng ló ra. Nhờ ánh trăng, Lưu Nhị Cẩu nhìn rõ làn da của cô. Dù gầy nhưng trắng. Hắn nuốt nước miếng, xoa xoa hai tay: “Không ngờ con khỉ gầy lại trắng thế? Hôm nay tao lời to rồi.”
“Hu hu hu… thả tôi ra… Lưu Nhị Cẩu, đồ trời đánh… anh sẽ không có kết cục tốt đâu…” Tô Hồng Nhạn sợ đến run rẩy toàn thân. Dù cô cố phản kháng thế nào cũng không thoát được.
Lưu Nhị Cẩu ngồi lên chân cô, sức lực cực lớn.
Cô từ nhỏ chưa từng ăn no, làm sao có sức đẩy hắn ra, chỉ có thể khóc nức nở.
“Khóc cái gì?”
“Khóc có ích không?”
Hai giọng nói đồng thời vang lên.
Giọng thứ nhất là tiếng Lưu Nhị Cẩu mất kiên nhẫn.
Cô nghe ra rồi. Giọng nói lạnh lùng đó chính là giọng của Tô Dao.
Chị cả đến rồi…
Chị cả đến cứu cô sao?
Nước mắt Tô Hồng Nhạn rơi lã chã: “Chị cả… chị cả…”
“Đủ rồi.” Tô Dao bị cô gọi đến đau đầu. Cô quen một mình tự do, rất khó thích nghi với việc có anh chị em. Nghe Tô Hồng Nhạn gọi với giọng dựa dẫm như vậy, cô chỉ cảm thấy nhức đầu.
Cô cũng biết rất rõ…
Một khi cô ra tay nghĩa là gì.
Nghĩa là đám trẻ bị nhà họ Tô ức hiếp này sau này có thể sẽ bám lấy cô.
Đó là chuyện Tô Dao sợ phiền không muốn thấy. Nhưng cô cũng không thể trơ mắt nhìn Lưu Nhị Cẩu làm nhục một cô gái nhỏ. Vì thế sau khi cắt lời Tô Hồng Nhạn, cô bước lên trước.
Bốp!
Một cú đá thẳng vào lưng Lưu Nhị Cẩu.
“Cút ra.”
Lưu Nhị Cẩu còn đang kinh ngạc vì Tô Dao xuất hiện thì lưng đã đau nhói. Hắn vội nhảy lên lùi ra vài bước, đứng trong ruộng nhìn Tô Dao.
“Tô Dao! Con ngốc như mày muốn làm gì?”
Trong giọng hắn mang theo một chút run rẩy.
Không vì gì khác.
Chỉ vì hắn từng ăn thiệt dưới tay Tô Dao. Trước kia Lưu Nhị Cẩu cũng từng muốn chiếm tiện nghi Tô Dao. Dù khi đó Tô Dao không thông minh nhưng sức lực lại cực lớn khiến hắn chịu thiệt mấy lần. Giờ gặp lại cô, ký ức không tốt lập tức quay lại.
“Tô… Tô Dao… tao cảnh cáo mày… đừng… đừng xen vào chuyện này…” Lưu Nhị Cẩu nói nhưng không có chút khí thế nào.
Tô Dao “ồ” một tiếng, hơi nhướng mày nhìn khuôn mặt không giấu nổi hoảng loạn của hắn: “Nếu tôi nói không thì sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

