“Chị lừa em làm gì chứ? Nếu không phải cậu ta đến đón em, chị có thể bịa ra một người như thế à?” Lý Thúy Hoa vỗ ngực khẳng định.
Tô Thúy Bình vẫn bán tín bán nghi. Lúc cô ta quen Quý Ninh Hạo, đối phương chưa từng nói mình có ô tô riêng. Hôm nay sao lại đột nhiên lái một chiếc ô tô đến đón cô?
Hay là nhầm người?
Nhưng nghĩ lại, trong cả nhà họ Tô, chỉ có mình cô quen người thành phố. Nếu thật sự có người lái xe đến tận cửa nhà tìm, vậy ngoài cô ra thì còn có thể tìm ai?
Biết đâu Quý Ninh Hạo muốn giúp cô lấy lại mặt mũi nên mới mang cả chiếc ô tô “cất kỹ trong nhà” ra?
Nghĩ đến đây, Tô Thúy Bình càng tin vào suy đoán của mình. Cô ta dần trở nên kích động. Thậm chí còn kéo ngược lại Lý Thúy Hoa, hối hả muốn đi ngay.
“Đi đâu đấy?” Từ sân sau bỗng vang lên giọng nói thô lỗ của Ngưu Đại Lực. Hắn vốn đang chẻ củi ở phía sau nhà. Trời nóng bức nên hắn cởi trần, chỉ mặc mỗi chiếc quần dài, cả người đầy mồ hôi bước ra. Thân hình hắn toàn là cơ bắp cuồn cuộn, bước đi thì lớp thịt trên người còn rung lên theo từng nhịp. Chỉ nhìn thôi cũng thấy hung hãn.
Mấy ngày qua Tô Thúy Bình vẫn luôn làm loạ, nhưng sau hai lần bị Ngưu Đại Lực đánh cho một trận ra trò, cô ta đã ngoan ngoãn hơn nhiều. Ban đầu còn tưởng đời này cứ thế mà sống tiếp. Nhưng bây giờ nghe tin người yêu đến đón, lại còn lái ô tô đến, cô ta lập tức có lại dũng khí.
Nghe Ngưu Đại Lực hỏi, cô ta quay phắt lại, hất cằm nói: “Ngưu Đại Lực, tôi nói cho anh biết, người đến đón tôi đã lái ô tô đến tận cửa nhà tôi rồi. Tốt nhất anh nên ngoan ngoãn để tôi về, nếu không lát nữa anh ấy nổi giận thì chẳng ai cứu nổi anh đâu!”
Trên mặt Tô Thúy Bình lộ rõ vẻ khinh thường. Đó là kiểu biểu cảm của người vừa tìm được chỗ dựa, nhìn người khác bằng ánh mắt từ trên cao.
Ngưu Đại Lực sững lại: “Người yêu cô? Cái thằng mặt trắng gió thổi cũng ngã ấy hả?”
Hai làng ở cạnh nhau, hơn nữa trước đây Tô Thúy Bình quen người yêu cũng chẳng hề kín đáo nên Ngưu Đại Lực từng gặp cô ta với Quý Ninh Hạo hai lần trong thành phố. Trong ấn tượng của hắn, Quý Ninh Hạo chỉ là một tên công tử bột yếu ớt.
Hạng người đó mà cũng dám đến cướp người với hắn?
Ngưu Đại Lực khinh thường ra mặt. Nhưng thấy Tô Thúy Bình nhất quyết không chịu bỏ cuộc, hắn cười lạnh một tiếng. Vậy thì đi xem thử. Xem cái thằng mặt trắng kia dựa vào đâu mà dám dẫn người đi ngay trước mắt hắn.
Thôn Hạ Loan
Trước cửa nhà họ Tô.
Chuyện có một chiếc ô tô đến đậu trước nhà họ Tô đã lan khắp cả thôn.
Tô Đại Tráng vốn đang làm việc ngoài ruộng, nghe tin còn tưởng nhà mình gặp được quý nhân. Hắn vội vàng chạy từ ruộng về, bộ quần áo dính đầy bùn đất cũng chưa kịp thay đã cười hớn hở tiến lên chào hỏi: “Đồng chí… đồng chí… ngài… ngài đến tìm em gái tôi, Thúy Bình phải không?”
Cố Đông Kình hạ mắt nhìn người đàn ông đang vô thức khom lưng khi nói chuyện trước mặt.
Thúy Bình?
Hắn khẽ nhíu mày. Còn chưa kịp mở miệng thì từ ngoài đám đông đã vang lên một giọng nói khác: “Ninh Hạo! Anh đến đón em rồi phải không? Em biết chắc anh sẽ đến đón em mà!”
Tô Thúy Bình chen qua đám người, vừa che mặt vừa chạy về phía chiếc xe, trông như thể tủi thân đến cực điểm.
Cố Đông Kình: ???
Cái nhà này… có vấn đề gì vậy?
Hắn khẽ bước sang bên.
Tô Thúy Bình không ngờ hắn lại tránh ra, thế là đâm sầm vào thân xe. Cô ta ngẩng đầu lên: “Ninh… anh… anh là ai?”
Cố Đông Kình liếc nhìn Tô Thúy Bình rồi nhìn sang Tô Đại Tráng đang cúi đầu khom lưng bên cạnh. Lông mày hắn nhíu chặt đến mức gần như có thể kẹp chết ruồi: “Đây là nhà họ Tô?”
“Đúng đúng, tôi chính là chủ nhà họ Tô - Tô Đại Tráng!” Tô Đại Tráng tưởng người ta tìm mình nên lập tức tiến lên cười nịnh.
Ai ngờ câu tiếp theo của Cố Đông Kình như dội thẳng một gáo nước lạnh lên đầu hắn: “Tô Dao có ở nhà không?”
Lời này vừa nói ra, những người đứng xem xung quanh đều ngây người.
Người thành phố này… không phải bạn trai của Tô Thúy Bình?
Lúc này Diêu Diễm Phân cũng vừa từ ruộng về sau Tô Đại Tráng một chút. Khi nghe Cố Đông Kình hỏi đến Tô Dao, bà ta lập tức ngẩng đầu nhìn hắn. Trong mắt thoáng hiện một tia sợ hãi. Bà ta tưởng rằng người đàn ông trước mặt là do “người kia” phái đến đón Tô Dao. Nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt Cố Đông Kình hoàn toàn không giống người đàn ông kia, bà ta mới thở phào nhẹ nhõm.
May quá.
Không phải.
Không phải người kia phái đến.
Diêu Diễm Phân nhanh chóng thu lại ánh mắt, cúi đầu im lặng. Nhưng bên cạnh bà ta, Tô Hồng Cầm thì lại khác. Đôi mắt cô ta gần như dính chặt vào người Cố Đông Kình, nhìn đến mức không nỡ rời. Người đàn ông trước mặt thật sự quá đẹp trai. Hoàn toàn phù hợp với hình mẫu người chồng tương lai trong tưởng tượng của cô. Nếu có thể gả cho người như vậy thì cuộc đời cô ta chắc chắn sẽ viên mãn.
Cố Đông Kình liếc nhìn một vòng nhà họ Tô. Thấy chẳng ai có ý định nói cho hắn biết Tô Dao đang ở đâu, hắn liền mở cửa xe bước lên. Chuẩn bị quay về mỏ trước, tối đến sẽ quay lại tìm Tô Dao.
“Đồng chí… đợi đã.” Tô Hồng Cầm không biết lấy đâu ra dũng khí, đột nhiên chạy lên phía trước, đưa tay nắm lấy cửa xe.
Cố Đông Kình ngẩng đầu, lạnh lùng liếc cô ta một cái: “Đồng chí, chiếc xe này của tôi rất đắt.”
Ý tứ rất rõ ràng.
Đừng có tùy tiện chạm vào.
Tô Hồng Cầm giật mình rụt tay lại. Nhưng cô ta vẫn không muốn bỏ lỡ cơ hội để lại ấn tượng tốt trước mặt Cố Đông Kình: “Đồng chí… ngài… ngài tìm chị gái tôi sao?”
Trước đây Tô Hồng Cầm chưa từng gọi Tô Dao là chị. Trong lòng cô ta luôn khinh thường Tô Dao, con bé ngu ngốc không rõ lai lịch. Nhưng bây giờ thì khác. Dù không biết Tô Dao có quan hệ gì với người đàn ông trước mặt, Tô Hồng Cầm cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội làm quen thông qua cô ta.
“Chị tôi… chị tôi mấy hôm trước đã rời nhà rồi…” Cô ta không dám nhìn thẳng vào Cố Đông Kình, chỉ cúi đầu nghịch bím tóc, làm ra vẻ e thẹn dịu dàng.
Ý đồ rõ ràng đến mức ai cũng nhìn ra. Cô ta đã để mắt đến Cố Đông Kình.
Cố Đông Kình “ừ” một tiếng, khẽ gật đầu coi như đã biết. Sau đó đóng cửa xe lại, vặn chìa khóa chuẩn bị rời đi.
Tô Hồng Cầm không ngờ mình chủ động bắt chuyện lại chỉ nhận được thái độ lạnh nhạt như vậy. Cô ta sốt ruột, vội chạy ra trước đầu xe, dang hai tay chặn lại.
“Tô Dao sắp về rồi! Đồng chí… đồng chí vào nhà chúng tôi ngồi đợi một lát đi?” Vì quá vội vàng, cô ta quên mất việc giả vờ gọi Tô Dao là chị. Cố chấp đứng chắn trước đầu xe.
Cố Đông Kình khẽ nheo mắt.
Quả nhiên, cả nhà họ Tô… đầu óc đều có vấn đề.
“Ơ kìa, ở đây có chuyện gì mà náo nhiệt thế?” Một giọng nói lười biếng xen vào.
Mọi người quay đầu lại.
Chỉ thấy Tô Dao mặc bộ quần áo mới, một tay cầm đùi gà đang gặm, tay kia ôm một gói lá sen, bên trong còn lộ ra một chiếc đùi gà khác.
Lại giết thêm gà nữa à?
Bà Điền vừa nhìn thấy cảnh này liền tức đến mức trợn mắt ngất xỉu tại chỗ. Ánh mắt mọi người trong nhà họ Tô lập tức dồn hết về phía bà ta.
Tô Dao tặc lưỡi cảm thán rồi thong thả bước đến bên cửa ghế phụ. Cô chống khuỷu tay cầm gói lá sen lên cửa sổ xe, nheo mắt cười nhìn Cố Đông Kình: “Anh đến rồi à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)