10:10 sáng ngày 3 tháng 6 năm 2024, học sinh từ lớp 12 trở xuống ra sân trường để tập thể dục giữa giờ. Thường thì vào lúc này, Đồng Dương sẽ tận dụng 25 phút giữa giờ để nhanh chóng làm một bài kiểm tra toán.
"Thi Ngữ, cái thằng lớp 3 lại đến kìa." Một trong những tay sai của đại tiểu thư chạy nhanh vào lớp, vô tình va phải khuỷu tay Đồng Dương khi đi ngang qua chỗ cô, để lại một vết dài trên bài kiểm tra. Đồng Dương cau mày, nhưng nghĩ đến 250 tệ đại tiểu thư đã cho hai ngày trước, cô quyết định không để tâm và tiếp tục làm bài tiếp theo.
Sở Thi Ngữ nhăn khuôn mặt xinh đẹp của mình, "Cậu ta bị làm sao vậy? Lại chạy đến đây làm gì?"
"Tớ cũng vậy... Mấy nốt tàn nhang trên mặt nó ghê quá..."
Sở Thi Ngữ gục đầu xuống bàn, dùng sách che mặt, đang định than phiền về mấy tay sai thì đột nhiên một bàn tay trắng trẻo xuất hiện trước mặt. Cô ta ngẩng đầu lên nhìn, thấy Đồng Dương đang nhìn cô với vẻ hứng thú mà nói: "200 tệ, tôi sẽ giúp cậu đuổi cậu ta đi."
Sở Thi Ngữ "Á" lên một tiếng, đầu óc như đông cứng.
"Thi Ngữ, tớ mua trà sữa cho cậu..."
Nghe thấy giọng nam sinh, Sở Thi Ngữ rùng mình, nhanh chóng lấy ra một xấp tiền từ túi, rút ra hai tờ đặt vào tay Đồng Dương.
Đồng Dương nhận tiền và cho vào túi, vừa đi ra ngoài vừa nói: "Đợi đấy."
Đồng Dương đi đến cửa sổ phía sau, gõ gõ vào khung cửa, "Này cậu bạn, sắp thi đại học rồi, bạn học Sở Thi Ngữ đang chịu áp lực khá lớn, cậu có thể tạm thời không làm phiền cậu ấy được không? Có chuyện gì thì đợi sau khi thi đại học hẵng nói nhé."
Cậu nam sinh mặt đỏ bừng, lúng túng nhìn quanh, "Xin... xin lỗi, tôi không có ý gì khác, cậu ấy học giỏi không giống tôi, tôi không có ý làm phiền cậu ấy, càng không phải là muốn cậu ấy và tôi... và tôi..."
Đồng Dương nắm chặt tiền trong túi, tâm trạng khá tốt, "Không sao, bạn họ Sở Thi Ngữ sẽ không giận đâu, cậu về đi."
Cậu nam sinh ngượng ngùng gật đầu, "Vậy có thể giúp tôi đưa trà sữa cho cậu ấy không?"
"Không vấn đề, tạm biệt."
Chỉ vài câu đã đuổi được cậu nam sinh đi, Đồng Dương cầm trà sữa đến trước mặt Sở Thi Ngữ, đặt lên bàn cô ta, "Báo cáo đại tiểu thư, nhiệm vụ đã hoàn thành, sau này có cần gì cứ tìm tôi."
Mấy tay sai bên cạnh Sở Thi Ngữ nhìn Đồng Dương như nhìn một kẻ ngốc, càng cảm thấy cô không bình thường, có lẽ thật sự nghèo đến phát điên rồi, chỉ cần cho tiền là gì cũng làm.
"Thi Ngữ, để tớ vứt giúp chứ?"
"Ghê quá, nhìn lại bộ dạng mình đi, sao dám theo đuổi cậu chứ."
"Nghe nói nhà cậu ta nghèo lắm, đồng phục còn phải nhặt của người khác, người lúc nào cũng có mùi."
"Ai biết được trong đó có cho thêm gì không? Thật chẳng hiểu nổi."
"Trước đây còn nói muốn thi đại học cùng trường với Thi Ngữ? Thần kinh à, ai chẳng biết lớp 3 có thành tích kém nhất? Muốn thi cùng trường với Thi Ngữ thì mơ đi!"
"May là sắp thi đại học rồi, không thì cứ bị người như thế bám theo cậu cũng tội nghiệp quá."
...Mấy tay sai bàn tán như không có ai xung quanh, Đồng Dương trở về chỗ ngồi, thoáng thấy một bóng người quen thuộc đứng bên ngoài cửa sổ, sững người một chút, rồi quay đầu nhìn đám người của Sở Thi Ngữ. Mặc dù Sở Thi Ngữ không lên tiếng phụ họa, nhưng vẫn vứt trà sữa cậu nam sinh tặng trong tiếng ồn ào.
Đồng Dương nhún vai, không để tâm lắm, dù sao cũng chẳng liên quan gì đến cô.
Giờ nghỉ trưa, Đồng Dương mang theo vài bài kiểm tra hóa học lên sân thượng, ngồi ở vị trí gần tường làm bài. Không biết đã trôi qua bao lâu, cửa sắt sân thượng "kẽo kẹt" một tiếng bị đẩy ra.
Đồng Dương cúi đầu viết nhanh, lơ đãng lên tiếng: "Lên đây hóng gió à?"
Người đến rõ ràng sững lại, giọng khàn khàn: "Sao cậu lại ở đây?"
Đồng Dương lơ đãng ngẩng đầu nhìn, người đến chính là cậu nam sinh đeo kính đã tặng trà sữa cho Sở Thi Ngữ trong giờ tập thể dục. Cậu ta đỏ mắt, vẻ mặt thất thần, ngay cả bây giờ nhảy xuống trước mặt Đồng Dương cũng không có gì lạ.
"Làm bài kiểm tra, không thấy à?" Đồng Dương hỏi lại.
Cậu nam sinh mím môi, quay đầu định bỏ đi.
"Đừng đi chứ, trường chỉ có cửa sân thượng này là có thể cạy mở, nếu cậu muốn nhảy thì cứ coi như tôi không tồn tại, độ cao này nhảy xuống chắc chắn sẽ chết ngay lập tức, nếu chọn chỗ khác mà ngã không chết không sống thì mới tệ."
Đồng Dương nói bằng giọng bình thản, như thể đang nói về chuyện bình thường.
Cơ thể cậu nam sinh cứng đờ, nước mắt "vụt" chảy xuống, từ cổ họng phát ra tiếng nấc nghẹn ngào vỡ vụn.
Đồng Dương cúi đầu tiếp tục làm bài, lơ đãng nói: "Thích một người không có gì sai, nhưng biết rõ đối phương không thích mình mà vẫn bám riết thì mới là sai."
"Nhưng cậu cũng không đến mức phải chết đâu."
Cậu nam sinh không nói gì, chỉ khóc không ngừng.
Đồng Dương tự động lờ đi tiếng khóc của cậu ta, tốc độ làm bài không hề chậm lại.
Không biết đã trôi qua bao lâu, giọng cậu nam sinh trở nên khàn đặc, bắt đầu nấc cụt: "Cảm ơn cậu..."
Đồng Dương liếc nhìn cậu ta, "Cảm ơn tôi cái gì? Cậu tự nhiên khóc, rồi tự nhiên hết khóc, liên quan gì đến tôi?"
Mắt cậu nam sinh vẫn đỏ, nhưng vẻ mặt đã nhẹ nhõm hơn nhiều, "Đồng Dương, cậu chưa bao giờ nghĩ đến cái chết sao? Tôi luôn... cảm thấy không công bằng, tại sao trên đời lại có nhiều người giàu có, xuất sắc như vậy, còn tôi lại sống tệ đến thế, bị người khác coi thường, bị chế giễu, ngay cả bộ đồng phục cũng là đồ người khác mặc thừa."
"Chưa từng," Đồng Dương trả lời dứt khoát, "Tại sao tôi phải chết?"
"Tôi cũng muốn được như cậu..."
"Muốn thì cứ cố gắng làm như vậy."
Đồng Dương làm xong câu hỏi lớn cuối cùng, hài lòng nhìn bài kiểm tra đầy chữ viết, "Tôi làm xong rồi, cậu đi không? Cửa này là tôi cạy mở, đợi tôi khóa lại rồi cậu tự cạy mở lại nhé?"
Cậu nam sinh ngượng ngùng cười, "Xin lỗi, tôi cảm thấy khóc xong thì đỡ hơn nhiều rồi."
Đồng Dương gật đầu, không nói gì, rồi chợt nghĩ: "Tôi làm một bộ đề dự đoán cho kỳ thi đại học, môn Toán, nếu cậu muốn tôi có thể bán cho cậu."
Cậu nam sinh ngừng lại, yếu ớt hỏi: "Bao nhiêu tiền?"
Đồng Dương suy nghĩ một lát, hỏi: "Cậu có bao nhiêu tiền?"
Cậu nam sinh đỏ mặt móc từ túi ra vài tờ tiền nhàu nát, "Tôi chỉ có 7 tệ."
Đồng Dương rút ra 5 tờ từ tay cậu ta, "5 tệ, được rồi, tôi không chịu trách nhiệm về việc có dự đoán đúng dạng đề hay không."
"Cảm ơn..."
Đồng Dương vẫy tay với cậu ta, nhét tiền vào túi, tính toán xem mấy ngày nay mình kiếm được bao nhiêu tiền, có đủ cho tiền ăn tháng này của Đồng Nhạc không.
"Tôi đi trước đây, nhớ khóa cửa, chiều tự đến tìm tôi lấy đề dự đoán nhé."
"Tôi biết rồi."
Đồng Dương vươn vai rời khỏi sân thượng, tục ngữ có câu lời hay khó khuyên được người quyết chết, cô chỉ đổi chỗ làm bài và kiếm thêm chút tiền, còn lại thì cô không quản được.
Sau giờ nghỉ trưa, trước tiết học đầu tiên buổi chiều, cậu nam sinh đến tìm Đồng Dương lấy đề dự đoán. Sở Thi Ngữ thấy cậu ta xuất hiện theo bản năng căng người, cho đến khi nhận ra người cậu ta tìm là Đồng Dương mới thở phào nhẹ nhõm.
Đồng Dương không quan tâm đến chuyện giữa họ, đưa đồ cho cậu ta rồi quay về chỗ ngồi của mình.
Tiết tự học thứ tư buổi chiều, giáo viên chủ nhiệm để họ tự ôn tập trong lớp, Đồng Dương vẫn làm bài kiểm tra như thường lệ.
Sau giờ học, cô đứng dậy đi về phía căng tin, vừa xuống đến tầng trệt thì đột nhiên nghe thấy tiếng kêu kinh hoàng xung quanh.
"Á!!!"
"Có người nhảy lầu kìa!"
"Cẩn thận! Tránh ra mau!"
"Trời ơi!"
Đồng Dương khựng lại, ngẩng đầu nhìn lên, một bóng người quay lưng về phía đám đông đang ngồi trên lan can nhỏ bên ngoài sân thượng. Người đó vai run rẩy, trong tiếng hét chói tai liên tiếp, ngã ngửa về phía sau, thân thể như một tảng đá nặng nề rơi xuống đất, "bịch" một tiếng, rơi xuống cách Đồng Dương khoảng hai mét, máu bắn tung tóe làm ướt quần áo của cô, thậm chí trên mặt cũng dính vài giọt máu đặc sệt.
Đồng Dương sững sờ mở to mắt, nhìn cơ thể bị vặn vẹo kỳ quặc trước mặt, máu tươi từ dưới thân thể chảy ra như dòng sông về bốn phía, đùi bị gãy ở một góc độ khó tưởng tượng, xương trắng đâm thủng làn da đẫm máu, cổ gần như bị gãy hoàn toàn, chỉ còn lại một lớp da thịt nối với vai, mảnh kính vỡ đâm vào mắt, nước dơ lẫn với máu chảy dài trên mặt.
Xung quanh vang lên tiếng hét kinh hoàng, Đồng Dương im lặng nhìn cảnh tượng đẫm máu cực độ, không còn nghi ngờ gì nữa, cậu nam sinh đã chết ngay tại chỗ.
Vài giây sau, Đồng Dương cởi áo khoác đồng phục, bước lên hai bước đắp lên nửa thân trên của cậu nam sinh, sau đó bị một bàn tay kéo lấy cánh tay kéo ra xa vài mét.
"Đồng Dương, cậu không sao chứ? Đừng nhìn, đừng sợ..."
Đồng Dương dường như không nghe thấy tiếng xung quanh, ngẩng đầu nhìn thẳng lên sân thượng.
Vụ học sinh tự tử nhảy lầu tại Trường Trung học số 3 ngày 3 tháng 6 năm 2024, có lẽ cô nên sửa lại một chút.
Không phải vụ tự tử nhảy lầu, mà là vụ án giết người rơi từ trên cao.
Cô đã nhìn thấy, cậu nam sinh đã bị một đôi tay đẩy xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)