Đại Sơn Miêu thậm chí còn vô cùng chu đáo tắt đèn giúp cô.
Trần Khê Niên liếc nhìn đôi mắt mèo sắc bén kia của Đại Sơn Miêu, đôi mắt to này, tắt đèn ở trong phòng có thể sánh ngang với hai bóng đèn phát sáng màu xanh lục, thế này cô có thể ngủ được sao?
Chuyện này nếu đặt ở xã hội loài người, cấp trên cưỡng ép ăn vạ trong phòng ngủ của thực tập sinh không chịu rời đi, đều có thể lên tin tức xã hội rồi.
Đặc biệt là, cô Đại Sơn Miêu này còn đặc biệt quan tâm đến thành quả công việc, hận không thể bài vừa đăng hôm nay, tối hôm đó liền lập tức bạo hồng toàn mạng.
Chuyện này nhân viên nào chịu nổi chứ.
Trần Khê Niên nằm trên giường, lặng lẽ nhìn chằm chằm lên trần nhà, hồi lâu sau, Trần Khê Niên không thể nhịn được nữa rời khỏi giường, dùng sức xách gáy Đại Sơn Miêu, trong một tràng âm thanh tức giận “Thật vô lý” của Đại Sơn Miêu, đuổi cô mèo ra ngoài.
Đại Sơn Miêu cào cửa ở cửa một lát, thấy người không có ý định mở cửa, chỉ đành tức giận quay người rời đi.
Trần Khê Niên bật cười, cô Đại Sơn Miêu này cũng khá lịch sự, nói không cho vào là thật sự không vào nữa, bà ấy đâu phải là mèo thực thể, muốn vào thì trực tiếp xuyên tường là được rồi.
Ban đêm trời đổ một trận mưa lớn, tiếng mưa đập vào gạch lát sân trong viện, dường như cách một lớp cửa sổ cũng có thể ngửi thấy hơi thở của cơn mưa đêm. Tiếng gió tiếng mưa thổi đập vào lá cây, Trần Khê Niên nằm trên chiếc giường nhỏ do chính mình tự tay trang trí, bầu không khí vậy mà lại vô cùng thoải mái.
Hôm sau tỉnh dậy, Trần Khê Niên mở cửa phòng, nhìn thấy gạch lát sân đã được nước mưa gột rửa qua một lượt, không khí trong lành cực kỳ, cô vươn một cái vươn vai thật lớn, sau đó liền nhìn thấy một bầy mèo đang đứng dưới mái hiên, do dự lại xoắn xuýt không chịu đi ra ngoài, không muốn làm bẩn vuốt mèo nhỏ sạch sẽ của mình.
Sau khi nhìn thấy Trần Khê Niên tỉnh dậy, mắt bầy mèo lớn mèo nhỏ sáng rực lên, dựng đứng cái đuôi mèo xù lông liền chạy về phía Trần Khê Niên.
“Niên Niên, chị muốn ra ngoài sao?”
“Con người, cô có muốn xuống núi không, có thể dẫn mèo theo cùng được không?”
“Niên Niên, mèo muốn ăn cơm.”
Bọn mèo vây quanh Trần Khê Niên, mồm năm miệng mười kêu meo ô làm nũng, thậm chí vuốt mèo nhỏ còn rất tự nhiên đặt lên bắp chân của Trần Khê Niên, kéo ống quần của Trần Khê Niên muốn để cô bế một đoạn, rất rõ ràng là muốn đi nhờ xe sức người.
Trần Khê Niên: “...”
Không bao lâu sau, Đại Sơn Miêu đang đi dạo bên ngoài liền nhìn thấy Trần Khê Niên trên người treo rất nhiều bé mèo.
Đại Sơn Miêu chào hỏi: “Hơ, rèn luyện thân thể đấy à?”
Trong lời nói còn có chút âm dương quái khí, thoạt nhìn có vẻ khá tức giận chuyện tối qua đuổi bà ra khỏi cửa phòng.
Trần Khê Niên cười nói: “Không phải, là đi nhà ăn ăn sáng.”
Đại Sơn Miêu hừ hừ hai tiếng, sải bước vuốt mèo lớn dày cộp đi ở phía trước nhất.
Trần Khê Niên quan sát thấy, mặc dù cô mèo lớn này thoạt nhìn có vẻ không để ý đến những vũng nước nhỏ, nhưng lúc bước đi vẫn tránh những chỗ có nước này.
Trần Khê Niên không nhịn được cong môi, bước nhanh hai bước, vươn tay ôm cô mèo siêu lớn này lên.
Đại Sơn Miêu kinh ngạc, tai mèo đều bay ra sau, mắt mèo mở tròn xoe nhìn về phía Trần Khê Niên.
Lại là một tràng những lời như “Làm càn”, “Còn ra thể thống gì nữa”.
Những bé mèo khác treo trên người Trần Khê Niên cụp tai mèo xuống, rụt rụt cái cổ mèo nhỏ, thậm chí có chút muốn chạy xuống rồi.
Đại Sơn Miêu chú ý tới động tác của những bé mèo nhỏ này, lập tức chuyển dời sự chú ý mắng mỏ:
“Kiêu xa dâm dật!”
“Thật sự là không ra làm sao cả!”
“Tổ nãi nãi ta đây bỏ ra bao nhiêu tiền thuê con người, chính là để tụi bây xài như vậy sao!!”
Bọn mèo con cũng anh một câu tôi một câu cãi lại Tổ Miêu Nãi Nãi, kêu meo meo gào gào, mãi cho đến khi Tổ Miêu Nãi Nãi giơ vuốt lên định đánh mèo, những bé mèo nhỏ này mới giải tán trong một nốt nhạc.
Trần Khê Niên có chút kinh ngạc nhìn phần bữa sáng này, mặc dù trước đó đã biết đãi ngộ của nhà ăn mèo con không tồi, nhưng nhìn thấy bữa sáng phong phú như vậy, vẫn có một cảm giác được chữa lành.
Những bé mèo khác nhảy từ trên người Trần Khê Niên xuống, chạy đến chỗ ăn cơm của chúng, bắt đầu cắm cúi ăn. Đang ăn, có bé mèo thậm chí còn ăn nhầm bát cơm, sau đó liền bị vuốt mèo đẩy tới đẩy lui, đánh nhau một trận, cuối cùng lại quay về đúng vị trí của mình.
Trần Khê Niên vừa thổi vừa ăn hoành thánh nhỏ, vừa nhìn mèo con ăn cơm, cảm thấy vô cùng thú vị.
Trần Khê Niên có thể nhìn ra tính cách của mấy bé mèo từ lúc chúng ăn cơm. Có bé thì khá yên tĩnh, tự mình từng ngụm từng ngụm nhỏ liếm nước ăn cơm, có bé thì khá hoạt bát, vừa phải xem phim hoạt hình trên tivi, vừa phải giao lưu với đồng bọn, thậm chí đang ăn cơm còn có thể tranh thủ đánh nhau một trận, lông mèo bay đầy trời.
Đương nhiên loại này cuối cùng rất dễ bị Tổ nãi nãi trừng trị.
Đại Sơn Miêu sẽ giáng cho mỗi bé mèo làm rối loạn trật tự một cú tát công lý, bé mèo bị đánh chỉ có thể rưng rưng nước mắt tiếp tục há đến miệng ăn cơm.
Chẳng mấy chốc Trần Khê Niên đã ăn no, cô cầm bộ đồ ăn đi rửa bát, sau đó liền thấy bầy mèo này sau khi tự chải chuốt lông lá cho mình một lát thì tự động tản đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)