Bà mong đợi không biết đến một ngày nào đó, liệu Sơn Thần Nương Nương có quay về hay không, liệu có thể gặp lại bạn cũ hay không.
Đương nhiên không quay về cũng không sao, không gặp được bạn cũ cũng chẳng hề gì, bà chỉ hy vọng đợi mọi người trở về, vừa nhìn thấy sơn miêu vẫn là sơn miêu, một chút cũng không thay đổi.
Đến lúc đó bà có thể nhảy lên bàn thờ, chỉ trỏ vào bọn họ:
“Các người xem, năm xưa các người chọn đi đầu thai, tôi thì không chọn, tôi vẫn oai phong lẫm liệt như thế này.” Đổi lấy ánh mắt hâm mộ của Nhị Hổ và Hắc Lang.
Sơn Thần Nương Nương cũng sẽ xoa xoa đầu bà, khen bà đúng là bé mèo ngoan nhất. Đến lúc đó bà nhất định, nhất định sẽ đi theo Sơn Thần Nương Nương thật tốt, tích cóp công đức cho ngài ấy, tích cóp tín ngưỡng cho ngài ấy, nhất định không để nương nương tan biến một lần nữa.
Lý Tiểu Hổ nghĩ như vậy, trong đôi mắt mèo tràn đầy sự kiên định.
Trần Khê Niên ngồi một bên, nghĩ đến mấy trăm năm nay lại chỉ có một mình Lý Tiểu Hổ là một cô mèo canh giữ ở đây, trong lòng chợt cảm thấy có chút xót xa. Cô nhìn về phía Đại Sơn Miêu, vừa định nói vài lời an ủi, đột nhiên nhớ ra điều gì đó.
Nếu Đại Sơn Miêu có thể tồn tại ở trạng thái linh hồn, vậy chẳng phải những sinh linh khác cũng có thể ở trạng thái linh hồn sao, thế thì chẳng phải thế giới này thật sự có ma à?
Trần Khê Niên hít sâu một hơi, đáng sợ như vậy sao?
Đại Sơn Miêu vừa ngẩng đầu lên, đã bị con người tóm lấy hỏi xem thế giới này có ma hay không.
Đại Sơn Miêu suy nghĩ một chút xem nên nói thế nào: “Nếu trạng thái linh hồn cũng được tính, vậy thì coi như là có đi.” Trơ mắt nhìn con người trước mặt lộ vẻ kinh hãi, Đại Sơn Miêu lại bổ sung: “Nhưng thực tế thì bất luận là người hay sinh linh khác, sau khi chết linh hồn đều rất yếu ớt, căn bản không làm được gì, chỉ có thể đi đầu thai. Kẻ có thể lưu lại hồn phách đều là cường giả.” Đại Sơn Miêu còn âm thầm tự khen mình một câu.
Đại Sơn Miêu: “Có một số kẻ chết không cam lòng, có thể sẽ lưu lại một chút tàn hồn, gây ảnh hưởng đến những sinh linh sống ở đó, bây giờ phần lớn chỉ ảnh hưởng đến con người thôi. Lúc này, có thể bảo con người đến Miếu Tổ Miêu của chúng ta để cầu bình an.”
Đại Sơn Miêu dựng đứng cái đuôi mèo ngắn ngủn đầy lông: “Tôi có thể phù hộ cho gia trạch của bọn họ bình an, còn có thể xua tan tàn hồn, nếu có kẻ ngoan cố không chịu nghe lời, tôi sẽ làm thế này:”
Đại Sơn Miêu giơ vuốt lên, học theo dáng vẻ trong video ngắn, lớn tiếng hô: “Dĩ Lôi Đình Kích Toái Hắc Ám!”
Trần Khê Niên cố gắng nhịn cười.
Rốt cuộc là ai đã mua điện thoại cho mèo còn tải ứng dụng video ngắn, quả thực là đầu độc mèo già mà.
Nhưng nói đến đây, Trần Khê Niên cuối cùng cũng hiểu Miếu Tổ Miêu phụ trách mảng nào rồi. Ngoài việc tìm mèo tìm chó, duy trì trật tự xã hội loài mèo ra, còn có thể trấn trạch trừ tà, là một Đại Sơn Miêu vô cùng lợi hại.
Thấy Trần Khê Niên không nói gì, Đại Sơn Miêu còn tưởng con người này bị dọa sợ rồi, Đại Sơn Miêu dựng đứng đôi tai mèo nhọn hoắt, nghiêm túc nói:
“Đúng rồi, tôi còn có phiên bản thu nhỏ của bức tượng năm xưa, nếu cháu thích tôi tặng cháu một cái, có thể dùng để trấn trạch.”
Đại Sơn Miêu nghĩ đến việc con người dường như đều rất thích thứ này, đặc biệt là những con người trẻ tuổi. Bà quay lại phía sau thần tượng của mình lục lọi một hồi, chẳng mấy chốc đã kéo ra một chiếc hộp gỗ.
Trần Khê Niên dưới ánh mắt khích lệ của Đại Sơn Miêu liền mở chiếc hộp ra, phát ra một tiếng kinh hô: “Cái này cũng quá... quá tinh xảo rồi.”
Trong hộp là một bộ đồ trang trí bằng ngọc, trong đó sơn miêu đứng đầu tiên, phía sau còn có sói, hổ, cáo, mỗi một con thoạt nhìn đều oai phong lẫm liệt.
Đại Sơn Miêu đắc ý nói: “Thích chứ gì, đây là đồ năm xưa người ta cố ý đặt ở chỗ tôi để khai quang, chỉ là sau đó có để lại một bộ trong miếu, tôi liền tự mình giữ lấy. Con người thời đó rất thích loại này, còn thêu túi thơm làm đồ chặn giấy, có nhiều công dụng lắm.”
Đại Sơn Miêu không hiểu luật, bà nghiêng đầu nhìn về phía Trần Khê Niên: “Đây là của tôi, tôi cho cô, không phạm pháp.”
Vấn đề là bà là một trạng thái linh hồn, đồ đưa ra có hiệu lực pháp lý không?
Cô mèo lớn này thậm chí còn chưa chắc đã có chứng minh thư!
Trần Khê Niên tìm kiếm luật pháp cho Đại Sơn Miêu xem, Đại Sơn Miêu cùng nghiên cứu một hồi, nhăn nhúm khuôn mặt mèo xù lông cùng xoắn xuýt: “Sao lại phiền phức như vậy... Thế này đi, cô cứ nói là đồ gia truyền của cô, nếu có vấn đề gì nữa, cô bảo bọn họ đích thân qua đây nói chuyện với tôi.”
Nói rồi, Đại Sơn Miêu nóng lòng muốn thử nói với Trần Khê Niên: “Không thì tôi đích thân xuống núi giúp cô chào hỏi một tiếng, chúng ta có cơ quan cấp trên đấy, đây là tài sản riêng của tôi, có thể tự mình xử lý, cô đợi tôi viết một bản báo cáo.”
Vốn dĩ Trần Khê Niên vẫn còn đang lo lắng, nghe thấy câu này của Đại Sơn Miêu lập tức chuyển dời sự chú ý: “Tổ Miêu Nãi Nãi còn biết viết báo cáo nữa sao?”
Đại Sơn Miêu hừ một tiếng, lắc lư cái đuôi ngắn rời đi.
Trần Khê Niên tranh thủ thời gian ăn cơm rửa bát, lúc chuẩn bị bắt đầu công việc buổi chiều, liền thấy Đại Sơn Miêu lại thong dong đi vào, không biết từ đâu biến ra một bản tài liệu có đóng dấu.
Trần Khê Niên: “?”
Trần Khê Niên nhận lấy, nhìn hai cái rồi: “...”
Trần Khê Niên cầm tờ giấy này, gian nan nói: “Đây chính là báo cáo mà Tổ nãi nãi bà viết cả buổi trưa sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

