Trần Khê Niên để lại máy tính bảng của mình cho mèo đen, sau khi dạy Mao Đậu cách thao tác, liền tự mình lên hỏi thăm cô gái trên thẻ nhân viên ở đâu, một đường đi đến phòng bệnh của cô ấy.
Trong phòng bệnh có bốn giường, người nhà bệnh nhân trong phòng bệnh rất đông, lúc Trần Khê Niên bước vào, cô gái trên thẻ nhân viên đang tự mình khó nhọc rót nước, lúc Trần Khê Niên bước vào, vừa vặn giúp cô ấy một tay, cô gái có chút kinh ngạc nhìn Trần Khê Niên, hỏi:
“Xin chào, cô tìm ai?”
Cô ấy tưởng cô tìm nhầm người rồi, dù sao cô ấy cũng không thân thích ở thành phố này, cô gái này chắc là họ hàng nhà cô dì giường bên cạnh đi, người nhà cô giường bên cạnh thực sự rất đông, mới bao lâu mà đã luân phiên đến rất nhiều người nhà rồi.
Sau khi Trần Khê Niên giúp cô ấy rót nước xong, cười nhìn cô ấy, đưa thẻ nhân viên đến trước mặt cô ấy: “Đây là của cô phải không?”
Tôn Tân Nguyệt nhìn thấy, có chút mừng rỡ nói: “Là cô nhặt được a, tôi đều quên mất làm rơi ở đâu rồi, cảm ơn cô nha.”
Thẻ nhân viên hơi bẩn, dù sao cũng bị mèo chôn lấp, Trần Khê Niên mặc dù đã lau qua, nhưng vẫn cảm thấy không thể để bệnh nhân trực tiếp tiếp xúc, cô đặt thẻ nhân viên lên chiếc bàn cạnh giường bệnh, sau đó nói với Tôn Tân Nguyệt:
“Cái này không phải tôi nhặt được đâu, là một bé mèo đen nhặt được, nó nhìn thấy cô bị người ta bắt đi, lo lắng rất lâu, đã mấy lần muốn trèo lên tầng của phòng bệnh qua xem cô, chỉ là lần nào cũng bị người ta phát hiện đuổi ra ngoài.”
Tôn Tân Nguyệt sửng sốt một chút, cô ấy quả thực mỗi ngày lúc tan làm đều sẽ gặp một bé mèo đen, mỗi ngày cô ấy sẽ để một gói nhỏ thức ăn hạt dùng thử trong túi, khi nhìn thấy bé mèo đen này sẽ cho nó ăn, lâu dần, mèo đen biết nhà cô ấy ở đâu, thỉnh thoảng còn về nhà cô ấy xem cô ấy.
Hai ngày nay nằm viện cô ấy còn nghĩ xem mèo có nhớ đến bé mèo đen đó không, không biết dạo này nó có cơm ăn không, mấy ngày nay lại có mưa, Tôn Tân Nguyệt lo lắng mèo không có chỗ trú mưa, nhưng thành phố này chỉ có một mình cô ấy, cô ấy đang điều trị trong bệnh viện, cô ấy không có cách nào ra ngoài xem thử, không ngờ Tiểu Hắc đã đích thân tìm đến cô ấy rồi.
Chỉ là, cô gái này làm sao mà biết được?
Tôn Tân Nguyệt cảm thấy có chút kỳ lạ, còn chưa đợi Tôn Tân Nguyệt hỏi thêm vài câu, Trần Khê Niên đã bấm mở cuộc gọi video trên điện thoại, kết nối với một tài khoản khác của mình, sau đó đặt điện thoại trước mặt Tôn Tân Nguyệt,
“Mèo không có cách nào lên đây, cô xem hay là trò chuyện với nó vài câu như vậy nhé?” Trần Khê Niên cười nói.
Tôn Tân Nguyệt chấn động cầm lấy điện thoại, đầu tiên là nhìn thấy trên màn hình xuất hiện hai cái đầu mèo nhỏ xù lông, hai bé mèo hình như giao tiếp với nhau điều gì đó, không bao lâu, bé mèo màu đen trắng vòng sang một bên khác, giống như đã chống màn hình điện thoại lên, trong màn hình chỉ còn lại một bé mèo đen hiển thị trên màn hình.
Tiểu Hắc hình như đang ở bồn hoa dưới khu nội trú bệnh viện, bên đó có một cái cây lớn, Tiểu Hắc đang vô cùng nghiêm túc quay lưng về phía cái cây lớn, kêu meo meo với cô ấy cái gì đó.
Tôn Tân Nguyệt không hiểu, nhưng nghe ngữ điệu của mèo đen, nhịn không được bật cười, cười cười rồi lại ôm mặt khóc.
Cô ấy ốm lâu như vậy, ngoại trừ đồng nghiệp đến khuyên cô ấy đừng báo tai nạn lao động ra, không có bất kỳ ai đến cả, người nhà cũng không đến, thậm chí ký tên cũng là tự cô ấy ký.
Cô ấy tưởng nằm viện sẽ luôn chỉ có một mình mình, không ngờ có mèo luôn nhớ thương cô ấy, thậm chí vì tìm cô ấy, đã chạy đến bệnh viện mấy chuyến.
Cô ấy không muốn đi nghĩ xem cô gái xa lạ này nói có phải là thật hay không, cô ấy không quan tâm. Dù sao cô ấy cũng chẳng có gì cả, cô gái cũng không có cách nào lấy được gì từ trên người cô ấy, sau khi kết thúc nằm viện, công việc cũng không biết còn hay không, cô ấy định báo tai nạn lao động, cũng đã trở mặt với công ty rồi, cô ấy không có thời gian đi nghĩ xem có phải là thật hay không, cô ấy chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn lo lắng bồn chồn đó của Tiểu Hắc, là đã không khống chế được cảm xúc nước mắt vỡ đê rồi.
“Tiểu Hắc hu hu hu hu hu.”
Trần Khê Niên nhìn Tôn Tân Nguyệt này đã khóc đến mức không nói nên lời, cô đưa tay rút vài tờ khăn giấy cho cô ấy, vỗ vỗ lưng cô ấy anủi, nói với cô ấy:
“Đừng khóc đừng khóc, Tiểu Hắc đang hỏi cô có sao không...”
Tôn Tân Nguyệt nhìn màn hình điện thoại, cái đầu mèo lôi thôi của Tiểu Hắc sắp dí sát vào màn hình rồi, kêu meo meo rất to, đôi mắt mèo sáng ngời đó hình như thực sự rất lo lắng cho cô ấy vậy. Tôn Tân Nguyệt lại nhịn không được khóc lên, cô ấy thực sự không khống chế được, lúc không có ai quan tâm thì một mình cũng chống đỡ được, nhưng vừa có mèo quan tâm, hình như tình cảm đều trở nên đặc biệt yếu đuối hơn một chút, cô ấy hình như có vô số ấm ức muốn nói với mèo.
Cô ấy muốn nói quá nhiều, nhưng lại cảm thấy không thể nói với mèo con, mèo con cái gì cũng không làm được, mèo con sẽ chỉ lo lắng theo cô ấy.
Tôn Tân Nguyệt cầm khăn giấy lau nước mắt, hít sâu một hơi, cầm điện thoại vui vẻ nói với các cô dì đang quan tâm cô ấy: “Là mèo của cháu lo lắng cho cháu, nhờ người đến thăm cháu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



