Anh nhắm mắt lại, hình ảnh đêm qua Thanh Đại với gương mặt đỏ bừng, ngại ngùng bấu chặt tay anh hiện lên rõ ràng. Những cảnh tượng ấy không ngừng lướt qua tâm trí anh, khi cô nép vào anh, làn da trắng ngần, và vẻ mặt ửng hồng ngại ngùng khi cô mặc áo sơ sài.
Những hình ảnh đó khiến anh không thể kìm nén được cảm xúc. Đêm qua trong phòng trọ, ánh đèn không tắt, và anh đã nhìn thấy hết mọi vẻ đẹp của cô, người con gái mà anh đã thầm mong nhớ suốt bao lâu. Tình cảm sâu sắc ấy là lý do anh kiên quyết cưới cô, dù cô chưa có tình cảm với anh thì cũng không sao, thời gian còn dài, rồi cô sẽ thích anh.
Dưới làn gió mát của đêm, lòng anh bỗng trào dâng một cảm giác bức bối khó tả, một ngọn lửa nóng bỏng không ngừng bùng lên, chảy từ cổ họng xuống dưới bụng, tụ lại như dòng chảy mãnh liệt, cuồng nhiệt.
Cao Hàn liếc xuống, nhíu mày, rồi bước vào nhà uống một hơi nước lạnh.
“Cao, đồng chí Cao!”
Vừa đặt cốc nước xuống, từ phòng tắm vọng ra tiếng gọi của Thanh Đại.
“Có chuyện gì vậy?”
“Anh có thể giúp em xem thử xem em có đánh rơi quần áo ở đâu không?”
Ngay lúc này, Thanh Đại chỉ muốn biến mất vì xấu hổ. Cô nhớ rõ là mình đã mang cả quần áo vào, nhưng giờ tắm xong lại phát hiện thiếu mất đồ lót. Chắc là cô đánh rơi trên đường hoặc để quên trên giường. Cô không thể cứ thế mà mặc đồ ra ngoài, váy ngủ mùa hè mỏng lắm, lại còn do Cao Hàn mua cho, chỉ cần gió thổi là mọi thứ sẽ lộ ra hết.
Trên lầu.
Cao Hàn nhìn đống đồ lót Thanh Đại bỏ quên trên giường, ánh mắt thoáng suy tư.
Chúng đã cũ rồi.
Cầm trong tay, cảm giác không được mềm mại cho lắm.
Là anh sơ sót, hôm nay lại quên mua cho Thanh Đại vài bộ mới.
Thôi thì đợi mai lên tỉnh mua vậy, đồ trên tỉnh chắc chắn tốt hơn đồ ở trấn. Nhưng anh không ngờ rằng dù nhìn Thanh Đại nhỏ nhắn, nhưng...
Xem ra cũng có “tiềm năng”.
“Thanh Đại.”
Ngoài cửa vọng lại tiếng gõ nhẹ, giọng anh nói vọng vào: “Em để quên trên giường đấy.”
Cánh cửa phòng tắm mở hé ra một khoảng nhỏ, cánh tay rắn rỏi của anh đưa vào. Cánh tay anh toát lên vẻ mạnh mẽ, từng đường gân nổi lên chứng tỏ sức mạnh dẻo dai. Trong bàn tay lớn của anh là bộ đồ lót của cô, trông nhỏ bé và mỏng manh như đồ trẻ con.
Cảnh tượng ấy khiến Thanh Đại bỗng nhớ đến những hình ảnh không mấy đứng đắn, mặt cô càng đỏ bừng, cơ thể nóng rực.
“Cảm... cảm ơn anh!”
Cô vội vàng nhận lấy quần áo, đóng ngay cửa lại.
Ngón tay mảnh dẻ của cô thoáng lướt qua lòng bàn tay anh, mang theo chút hơi nước, mềm mại và dịu dàng, như cánh lông vũ lướt qua tim anh.
Một sự êm ái khó tin.
Giữa những ngày hè oi bức, dù đã về đêm, không khí vẫn mang theo hơi nóng. Tống Thanh Đại vừa tắm xong, mái tóc dài chạm đến eo, đong đưa nhẹ theo mỗi bước chân. Những giọt nước rơi từ đuôi tóc thấm vào lưng áo, tạo nên những đường cong mềm mại, tôn lên vẻ quyến rũ của cô.
Vừa bước ra, cô lập tức cảm nhận được một ánh nhìn nóng rực dõi theo mình. Dù đã dùng khăn lau tóc, mái tóc dày của cô vẫn còn ẩm. Hơi nước từ cơ thể mới tắm tỏa ra, tựa như một loại hương liệu đặc biệt khuấy động không gian quanh cô.
Cánh tay cô đột nhiên bị nắm lấy, bàn tay to lớn của Cao Hàn kéo cô lại gần.
“Lại đây, lau khô tóc.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
