Ánh mắt anh sắc như dao quét qua cả bàn người: “Các người không thương cô ấy, không quý trọng cô ấy, sẽ có người khác thương, có người khác trân trọng cô ấy!”
Anh nắm chặt tay cô: “Đi thôi, Hòa Nhi, mình về!”
Cả nhà sững sờ nhìn cảnh tượng hỗn độn, vẫn chưa kịp hoàn hồn khỏi sự dữ dội mà Phó Yến vừa để lại.
Người đàn ông đó thật sự quá đáng sợ, đôi mắt ấy như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.
“Còn ngây ra đấy làm gì? Mau dọn dẹp sạch sẽ cho tao!”
Hứa Quốc Cường trừng mắt nhìn Lý Huệ Phương, rồi quay sang Lâm Duy Trạch cười niềm nở như chưa hề có chuyện gì.
Hứa Tuệ thì không quên lên tiếng: “Bố, xem ra sau này chị không định nhận bố nữa rồi. Sao chị ấy có thể như vậy được chứ, dù gì bố cũng là người sinh ra, nuôi dưỡng chị ấy mà…”
Nói xong, trong mắt lại ánh lên vẻ đắc ý.
Hứa Hòa, cứ làm loạn đi, càng loạn càng tốt!
“Không nhận thì thôi, sau này nhà họ Hứa chỉ có một mình con là con gái, chẳng lẽ tao còn trông mong gì vào nó?”
Hứa Quốc Cường chẳng buồn để tâm.
Lúc mới sinh ra, vừa biết Hứa Hòa bị bệnh tim, ông ta đã định bỏ cô rồi. Sau lại bị người ta nhặt về, dân làng còn có người đến tận nhà cảnh cáo rằng bỏ con là phạm pháp, ông ta mới chịu dừng.
Hồi đó dù đang kế hoạch hóa gia đình, cấm sinh con thứ hai, nhưng sinh đôi thì không bị quản.
“Tuệ Tuệ, em đừng lo, sau này anh sẽ đối xử với bố mẹ em như bố mẹ ruột của anh vậy.”
Hứa Tuệ cảm động tựa vào lòng anh: “Cảm ơn anh, Duy Trạch. Anh tốt với em quá…”
Bên ngoài, Phó Yến vẫn nắm chặt tay Hứa Hòa, đi một mạch về phía trước, thân hình cao lớn che chắn ánh nắng cho cô.
Anh không nói lời nào. Hứa Hòa cũng chẳng nhìn thấy nét mặt anh, mãi mới lên tiếng: “Phó Yến, anh giận rồi à?”
Dù anh không nói, nhưng Hứa Hòa vẫn cảm nhận được cơn giận đang âm ỉ trong người anh.
Trong lòng cô có chút bất an. Phó Yến khi giận thật sự rất đáng sợ…
Phó Yến quay lại, liền thấy gương mặt cô gái lộ ra vẻ dò xét và do dự.
Anh cau mày, cố gắng để khuôn mặt mình bớt căng cứng, nhưng quả thật anh quá cứng nhắc, ngay cả cười cũng không biết, càng không hiểu phải dịu dàng dỗ dành người khác ra sao.
Anh chỉ đứng trước mặt Hứa Hòa, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô lên, nói:
“Hứa Hòa, anh chỉ là tức giận vì họ đối xử với em như vậy, anh không giận em. Em rất tốt, đừng lo, cũng đừng sợ.”
Phó Yến thực sự không biết phải an ủi và dỗ dành người khác như thế nào, chỉ có thể dùng những lời mà anh cho là tốt đẹp nhất để nói ra.
Hứa Hòa hơi sững lại, trong lòng chợt dâng lên một dòng ấm áp. Lúc nãy ở nhà họ Hứa, dáng vẻ Phó Yến ra mặt vì cô, nếu nói cô không có chút động lòng nào thì đúng là dối lòng.
Nhất là lúc này, anh còn nói ra những lời an ủi như vậy. Nếu như Hứa Hòa thật sự còn sống, cô ấy hẳn sẽ cảm động lắm.
Hứa Hòa không tin, một người tốt như Phó Yến lại là gã du côn vô lại chỉ biết đánh nhau như trong lời họ nói.
Cho dù cô có nhìn nhầm người đi chăng nữa, nhưng nhiệm vụ hiện tại của cô, chẳng phải chính là kéo cuộc đời anh về đúng quỹ đạo sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)