Anh ba mươi tuổi rồi, trong thôn cũng không ai chịu gả con cho, nên khi đồng ý cưới Hứa Hòa, cũng vì một phần lý do đó.
Một người không ai dám cưới, một người không ai muốn lấy – như thể ghép vào nhau vừa khéo.
“Hứa Hòa.” Anh nhìn cô chăm chú, nói rất nghiêm túc: “Bây giờ, chúng ta mới là vợ chồng. Đừng nghĩ linh tinh nữa.”
Anh biết cô gái nhỏ này thiếu cảm giác an toàn, trước ở nhà họ Hứa đã chẳng sống dễ dàng gì, giờ mới vừa gả đi, mọi thứ đều xa lạ, bên ngoài còn đầy lời đồn đại. Với cô, chẳng có gì là tốt đẹp.
Mà anh – là đàn ông, lại là chồng cô – đáng lẽ phải gánh trách nhiệm này, phải bảo vệ cô cả thể xác lẫn tinh thần.
Mười dặm tám làng, nhà có đèn điện, ti vi trắng đen và cả quạt điện, chắc chỉ nhà Phó Yến với nhà Lưu Chí mới có.
Tối đến, Phó Yến vẫn trải chiếu ngủ dưới đất, quạt thổi phần phật xua đi cái nóng oi ả, cả tâm trạng bức bối trong lòng anh cũng dịu đi.
Anh luôn dậy rất sớm. Sáng nay, anh nấu cháo loãng, chiên bánh trứng, còn có thêm mấy món dưa muối mua ngoài chợ.
Ăn xong, hai người cùng xách đồ về nhà họ Hứa thăm bố mẹ vợ. Ngoài rượu, còn có một cây thuốc Hồng Mai, Phó Yến thậm chí còn mang theo năm cân thịt.
“Không phải tôi nói chứ, trong cả cái làng này, vẫn là nhà họ Hứa là có phúc nhất. Con gái thì đỗ đại học, chàng rể cũng là sinh viên, nhìn vừa thư sinh vừa nho nhã, đúng chuẩn người có văn hóa. Hai vợ chồng thật là có phúc!”
“Đúng thế đúng thế, sau này cứ thế mà hưởng thôi!”
Trong nhà cười nói rôm rả, Hứa Hòa còn chưa bước vào đã nghe thấy tiếng cười bên trong.
“Phải rồi, hôm nay Hứa Hòa về nhà ngoại đúng không?”
“Ái chà, mới sáng sớm đã nhắc tới nó làm gì, xúi quẩy!” Mẹ Hứa, Lý Huệ Phương, mặt mày khó chịu như thể cuối cùng cũng vứt được cục nợ đi rồi.
“Bao nhiêu năm nay, nhà họ Hứa tốn không biết bao nhiêu tiền chạy chữa cho nó. Giờ may mà có người chịu cưới, chứ còn mong gì nữa.”
Trong nhà có người hỏi: “Nghe nói Phó Yến đưa sính lễ sáu trăm tệ á?”
Sáu trăm tệ! Thời buổi này đúng là giá trên trời!
Không ngờ Phó Yến lại hào phóng vậy. Biết thế đã gả con gái mình qua rồi, vừa không phải chuẩn bị của hồi môn, lại còn được tận sáu trăm bạc, lời quá đi chứ!
“Sáu trăm thì sao? Tôi còn thấy ít đó! Cái thứ sao chổi như Hứa Hòa, cùng lắm là còn biết đẻ. Chứ như con Tuệ nhà tôi, sau này là phải gả vào thành phố cơ!”
Lý Huệ Phương nói bằng giọng đầy tự hào, nhắc đến Hứa Hòa thì toàn vẻ chán ghét, còn nhắc đến Hứa Tuệ thì mặt mày rạng rỡ – như thể Hứa Hòa không phải con bà ta đẻ ra vậy.
Nghe đến đây, Phó Yến siết chặt tay Hứa Hòa.
“Mẹ.”
Anh xách đồ bước vào, gương mặt cương nghị không lộ chút cảm xúc.
Vừa nghe thấy giọng nói đó, Lý Huệ Phương lập tức bật dậy. Nhưng khi thấy rõ gương mặt lạnh như sát thần của Phó Yến, ánh mắt bà ta bỗng thay đổi hẳn.
Ngay sau đó, khi thấy trong tay anh có rượu, thịt và cả thuốc lá, gương mặt Lý Huệ Phương lập tức rạng rỡ.
"Ôi dào, về rồi à? Mẹ còn tưởng hôm nay hai đứa không tới nữa cơ, nên chưa kịp nấu cơm."
Bà ta vội bước lên định đón lấy đồ từ tay Phó Yến, nhưng anh lại lách qua bà, đặt thẳng lên bàn. Cánh tay đang chìa ra của Lý Huệ Phương liền trơ trọi giữa không trung, nhất thời có chút ngượng ngùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)