Sau đó dẫn Hứa Hòa vào chọn đồ.
“Anh ta là bạn anh à?” Hứa Hòa khẽ hỏi.
“Không phải.”
Hứa Hòa liếc nhìn kệ hàng, thấy trên cùng là băng vệ sinh.
Cô mím môi, nhân lúc Phó Yến đang xem đồ khác, liền kiễng chân với tay lên lấy. Nhưng kệ hàng quá cao, dáng cô lại nhỏ bé, cố mãi cũng không với tới.
Cô cũng ngại nhờ Phó Yến lấy giúp. Dù sao hai người mới quen chưa bao lâu, mà chuyện này lại khá nhạy cảm. Huống hồ ở những năm 80, băng vệ sinh vẫn được coi là hàng xa xỉ, trung bình một miếng giá tới ba hào.
Phần lớn con gái lúc ấy không mua nổi, chỉ có thể dùng đồ tự làm để tạm thay thế. Phải mãi về sau, xã hội đổi thay mới khác đi.
“Em muốn mua cái này à?”
Bàn tay to của Phó Yến dễ dàng lấy xuống gói băng vệ sinh ở tầng cao. Ban đầu anh không để ý là gì, đến lúc nhìn kỹ mới phát hiện đó là băng vệ sinh.
Người đàn ông sững lại trong giây lát. Hứa Hòa vội vàng giật lấy từ tay anh: “Em... em muốn thử dùng thử một gói.”
Thân thể này trước đây chưa từng dùng đến thứ này. Nhưng cô đến từ thời hiện đại, bắt cô dùng miếng vải tự chế thì đúng là không thể chấp nhận. Mà kinh nguyệt thì tháng nào cũng đến, chẳng lẽ không dùng gì sao?
“Một gói là được rồi.”
Cô gái nhỏ sợ anh thấy thứ này đắt, vội giải thích.
Thời đó, băng vệ sinh chưa phổ biến, dùng được coi như gia đình có điều kiện. Phó Yến cũng đã bỏ ra mấy trăm tệ làm sính lễ, chắc trong người không còn nhiều tiền. Nhà anh lại không có ruộng, ăn uống đều phải mua.
Chưa hoàn thành nhiệm vụ, cô còn phải sống trong thời không này, nên càng phải tiết kiệm.
Cô không thể trông chờ vào cơ thể yếu ớt này để đi kiếm tiền, chỉ có thể dựa vào Phó Yến thôi.
Phó Yến nói: “Đây là đồ thiết yếu, mua luôn nhiều một chút, đỡ phải đi lại nhiều lần.”
Rồi anh với tay lấy hết số băng vệ sinh còn lại trên kệ. Mặt Hứa Hòa nóng bừng. Trước giờ toàn là mẹ chuẩn bị sẵn cho, thỉnh thoảng tự mình ra ngoài mua cũng thấy ngại. Đằng này lại là một người đàn ông, lại còn mới quen không lâu...
Cuối cùng, hai người lại đi chọn thêm một chiếc quạt máy.
Hứa Hòa khẽ kéo tay áo anh.
“Sao thế?” Phó Yến luôn chú ý đến cô, sợ cô có chỗ nào không thoải mái.
“Cái này có đắt quá không?”
Thời này điện vẫn chưa phổ biến rộng rãi, một chiếc quạt cây giá tới 180 tệ, mà lương tháng bình quân chỉ 60–70 tệ, tương đương hai tháng rưỡi lương mới mua nổi.
“Trời nóng, có quạt em sẽ dễ chịu hơn.”
Hứa Hòa cau mày, gương mặt nhỏ xíu nhăn nhó: “Nhưng nhà còn nhiều chỗ cần dùng đến tiền, đừng lãng phí nữa.”
Trong lòng Phó Yến khẽ run, “nhà”?
Từ khi có ký ức đến nay, anh chưa từng hiểu cảm giác có một “gia đình” là gì. Nhưng bây giờ thì khác rồi. Có Hứa Hòa bên cạnh, dường như... thật sự đã có nhà.
Một cảm xúc lạ lẫm trào dâng, thân hình cao lớn của người đàn ông nghiêng xuống, ánh mắt sâu thẳm và sắc bén khóa chặt lấy cô, khiến Hứa Hòa như nghẹt thở. Cô hoảng loạn, tim nhảy dựng lên cổ, tưởng mình vừa nói gì sai làm anh phật ý.
Anh mà nổi giận... có đánh cô không?
Phó Yến có bạo lực gia đình không?
Nghĩ đến tuổi thơ anh lớn lên trong môi trường thế nào, cộng thêm tính cách nóng nảy dễ đánh nhau, tim Hứa Hòa như sắp rớt ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
