Bữa sáng là chà bông với thịt khô, Trang Sinh Hiểu Mộng ăn đến mức phát ngấy, ghét bỏ cắn vài miếng rồi đặt sang một bên. Cô không thể cậy vào chút thịt này sống qua ngày được, phải tìm chút rau quả để tập quen dần cho dạ dày của công chúa.
Thật tình cô không biết khán giả nhìn đến mức cồn cào, bọn họ ở bên ngoài màn hình thèm muốn chết, muốn ăn mà không được còn cô thì ghét bỏ.
“Hu hu, đại thần không ăn thì bán cho ta đi, ta chấp nhận mua giá cao.”
“Đại thần cầu ngài nhìn ta đi, xem đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn như ta sắp chết đói rồi.”
"Không tin thì lên mạng tìm hiểu thử đi. Top 1 hotsearch đang là bài phân tích của chuyên gia lĩnh vực thực phẩm về món ăn của cô ta đó, chứng cứ vô cùng xác thực."
Mấy thứ cổ xưa này không dễ làm, hơn 90% ở thời đại này đều hàng mô phỏng hoặc là hàng giả, hàng nhái theo.
Hạ Trường Minh vừa rời giường đã bạn thân nhắn tin liên tục, nói rằng trong chương trình nào đó xuất hiện một nghệ sĩ am hiểu phương pháp nấu ăn cổ truyền, gửi cả đường link để hắn xem.
“Từ khi nào mà nghệ sĩ mạng cũng được xưng tụng là ‘am hiểu’ về phương pháp cổ truyền thế?”
Hạ Trường Minh khinh thường, lịch sử nhân loại ngàn năm luôn gặp phải mấy lần đứt gãy văn hoá, dù kỹ thuật có cao siêu hơn nữa cũng khó có thể cứu vãn văn hóa cổ đã mất. Chuyên ngành di vật cổ không mấy ai quan tâm, nhưng văn hoá cổ thì luôn được mọi người chú ý, ai cũng muốn mượn nó để khiến bản thân nổi tiếng cả.
Hạ Trường Minh chính là sinh viên chính quy chuyên ngành di vật cổ. Hắn ôm tâm tình xem trò vui, muốn coi thử đám nghệ sĩ mạng này vì nổi tiếng có thể làm ra cái gì.
Lúc tiến vào phòng truyền hình trực tiếp, Hạ Trường Minh không hề bất ngờ với khu bình luận hỗn loạn kia, chướng mắt nên thuận tay tắt đi.
"Trang Sinh Hiểu Mộng..." Hắn có chút ấn tượng với cái tên này, không nhớ rõ nhưng cũng không phải là ấn tượng tốt.
Nhưng ánh mắt Hạ Trường Minh đã nhanh chóng dính chặt vào màn hình, vì Trang Sinh Hiểu Mộng đang hái rau dại.
Chính xác mà nói, cô ấy vừa rèn luyện thân thể vừa hái lượm thực phẩm. Muốn sinh tồn trong rừng rậm phải tự làm lấy mọi thứ.
Một tay cô xách rìu, một tay hái rau, vô cùng thuần thục lưu loát. Tất cả trở ngại trên đường đều bị cô san phẳng sạch sẽ, bước đi Bước đi rất nhẹ nhàng, thỉnh thoảng còn hái nấm, rau dại, quả dại. Dáng vẻ thoải mái vô tư tựa như dạo chơi vậy, khu rừng này chính là sân chơi của cô.
Suy đoán của Hạ Trường Minh nhanh chóng được nghiệm chứng.
Không giống với bạn học chuyên ngành, Trang Sinh Hiểu Mộng thật sự đang nấu ăn. Dùng lửa nấu ăn chính là phương thức nguyên thuỷ nhất, tay chân lanh lẹ không chút vướng víu.
Nhìn thấy thế Hạ Trường Minh nằm vào khoang mô phỏng, đăng nhập vào lại đường link. Chỉ một khắc đã khiến hắn kinh ngạc, là mùi thức ăn. Mùi thơm ngát tự nhiên của rau nấm trộn lẫn với khói lửa nguyên thủy, đánh thức khát vọng của bản năng gien đối với thức ăn.
Trang Sinh Hiểu Mộng chỉ nấu một nồi canh vô cùng đơn giản, còn quyến rũ hơn bất kỳ món ăn nào tự xưng là ‘cổ pháp' mà hắn từng nếm qua. Số liệu trong khoang mô phỏng có sự chênh lệch với nguyên liệu thực tế nên mùi vị càng chân thực thì hương vị gốc càng thêm tự nhiên.
Trang Sinh Hiểu Mộng uống vài ngụm canh nấm rau dại, không hài lòng lắm: "Đáng tiếc không có muối.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
